Thứ Tư, 18 tháng 11, 2015

Ly hôn vì chồng bảo có cả vợ và bồ là chuyện bình thường

"Có vợ có bồ là chuyện bình thường", đã gần 5 năm mà câu nói ấy của anh vẫn ám ảnh tôi như vết thương chưa bao giờ lành.
Tôi sinh ra và lớn lên ở Bắc Bộ, năm nay 30 tuổi, từ nhỏ đã quen với việc ruộng đồng, chính sự vất vả nghèo khó ấy giúp tôi vươn lên trong cuộc sống. Tôi lên Hà Nội thi đại học và trên chuyến xe năm ấy đã tình cờ gặp anh. 
Sau đó anh chúng tôi người Bắc kẻ Nam nhưng vẫn yêu nhau tha thiết, những tháng ngày sinh viên xa nhà tôi cảm thấy rất nhớ anh, mấy tháng anh lại tranh thủ ra Hà Nội thăm tôi. Thời gian cứ thế trôi đi, tôi tốt nghiệp trung cấp của một trường cao đẳng, vì nhà nghèo nên quyết định xin đi làm rồi mai này sẽ học liên thông sau. Khi nhận được tấm bằng trên tay tôi háo hức đi xin việc nhưng ở thủ đô không quen biết ai vì thế mấy tháng trời tôi chưa tìm được việc. Anh bảo vào Sài Gòn cơ hội sẽ dễ hơn, tôi cũng rất vui vì vào đó hai đứa được gần nhau hơn. Thế rồi sau một năm chúng tôi tổ chức đám cưới trong niềm hạnh phúc của gia đình và bạn bè.

Có lẽ cuộc sống không ai nói trước được điều gì, sống với nhau 3 năm chúng tôi có một cô con gái dễ thương thì anh bắt đầu bồ bịch. Anh là con trai duy nhất nên tôi sống chung với bố mẹ chồng, dường như anh không phải lo lắng gì nhiều, hàng tháng hai vợ chồng phụ tiền ăn cùng ông bà và chăm con. Tôi làm kế toán cho công ty nước ngoài lương cũng khá, mọi người nhìn vào nhiều khi ước ao. Vào một ngày tôi phát hiện anh yêu người con gái khác (biết anh chỉ xác định chơi bời thôi), anh còn nghĩ tôi hiền lành, yêu con và đặc biệt sợ bố mẹ với gia đình buồn nên chẳng dám ly hôn với anh đâu, có lẽ anh đã nhầm.

Tôi rất hiền và thương bố mẹ nhưng ngay từ khi quen đã nói rõ với anh là sẽ không chấp nhận khi anh có người con gái khác, chắc anh mải yêu nên không còn nhớ thôi. Khi ghen tôi chỉ im lặng suy nghĩ để có quyết định cho mình mà không phải hối hận. Tôi cũng nhẹ nhàng hỏi anh giờ chọn ai, anh trả lời có vợ có bồ là chuyện bình thường.

Tôi biết cuộc hôn nhân của mình chấm dứt từ đây, quyết định ly hôn luôn và sẽ không có những tháng ngày ly thân. Tôi chỉ thương bố mẹ chồng, kể từ ngày về làm dâu ông bà coi tôi như con gái; rồi cũng thương con khi con sẽ chịu thiệt thòi so với bạn bè vì bố mẹ ly hôn.

Rồi những tháng ngày buồn đau cũng nhanh chóng qua đi vì tôi chẳng muốn nhớ và thương tiếc tới người đã phụ bạc mình. Tôi mải mê làm việc và chăm con, khi con được 7 tuổi tôi quyết học liên thông, đúng là vất vả thật nhưng chẳng hiểu sao tôi ham học đến thế. Ông trời đã không phụ lòng người, giờ đây tôi cũng có tấm bằng cử nhân kế toán của trường có tiếng ở TP HCM, rồi có công việc thu nhập 6,5 triệu, hết giờ về đón con. Tôi bằng lòng với những gì mình đang có, dù lương không cao nhưng tôi cũng đủ trang trải cuộc sống hiện tại ở thành phố này.

Hơn 4 năm qua tôi vẫn cho con về thăm ba và ông bà nội, tôi hiểu con xứng đáng được nhận tình yêu của gia đình bên nội dù vợ chồng sẽ chẳng bao giờ sống cùng nhau nữa. Tôi mong anh sớm lấy vợ mới để ổn định cuộc sống anh đã lựa chọn, chỉ có điều hơn 4 năm qua anh chưa làm được gì cả, người con gái ấy cũng rời xa anh, người mà tôi cứ tưởng anh đánh đổi vợ con để có được. Sau tất cả những gì đã xảy ra tôi vẫn ổn, dù chồng cũ đã làm tổn thương như thế nào tôi cũng chưa bao giờ oán hận, hết duyên thì chia tay nhẹ nhàng.

Điều đặc biệt tôi cũng rất vui khi ông bà nội yêu thương cháu. Tôi nói với ông bà dù chuyện gì xảy ra con vẫn ghi nhận sự yêu thương của ông bà dành cho con và cháu, con không bao giờ ngăn cản việc ông bà và anh ấy tới thăm con. Cuộc sống còn rất nhiều điều tươi đẹp, đừng mang sự hận thù trong lòng các bạn nhé.

Tình cũ của chồng nói không bao giờ buông anh ấy

Có lần tôi gọi điện nói chuyện hết sức nhẹ nhàng, cô ta đáp lại bằng câu "Xin lỗi nhưng em không bao giờ buông anh ấy đâu". 
Chúng tôi vừa cưới nhau được gần một năm, tôi đang có bầu hai tháng. Vì vợ chồng chưa có điều kiện nên còn ở chung nhà với bố mẹ chồng, nhiều cái bất tiện. Chồng hơn tôi 3 tuổi, đẹp trai nhưng hơi khó tính, trước khi yêu tôi anh cũng khá lăng nhăng. Từ khi tôi về làm dâu, cuộc sống với gia đình chồng rất hòa thuận nhưng gần đây bố chồng có vẻ gay gắt với con dâu. Nhà bố mẹ ruột cách không xa nhưng từ khi lấy chồng tôi rất ít khi về, một phần vì bận rộn công việc, một phần vì sợ gia đình chồng không thích.

Tôi cũng phát hiện ra người yêu cũ của chồng thường xuyên nhắn những lời yêu thương nhớ nhung đến anh. Có lần tôi gọi điện nói chuyện hết sức nhẹ nhàng, cô ta đáp lại bằng câu "Xin lỗi nhưng em không bao giờ buông anh ấy đâu". Cô ta còn trẻ, chưa có gia đình, cũng ăn học đàng hoàng, tôi không nghĩ lại có thể thốt ra những lời như thế. Tôi cũng dọa sẽ nói chuyện với gia đình cô ta. Gần đây tôi thấy chồng hay nói chuyện điện thoại với ai đấy, còn cài cả mật khẩu nữa, anh cũng hay giận tôi vì những chuyện hết sức nhỏ nhặt.
Tôi đang mang bầu, nghén và mệt mà vẫn đi làm, thế mà chưa bao giờ đi làm về anh hỏi thăm tôi lấy một câu. Thực sự tôi rất mệt mỏi, không biết phải làm sao, xin mọi người cho ý kiến. Chân thành cảm ơn.

Thứ Tư, 5 tháng 8, 2015

Mối tình đơn phương câm lặng 10 năm

Tôi phải học cách quên cậu và mở lòng với người khác thôi; nếu không sẽ mãi chìm trong đau khổ.
Bao lâu rồi mình không nói chuyện với nhau? Cậu vẫn khỏe đấy chứ? Tôi thì không khỏe chút nào. Tâm trạng không tốt thì sao khỏe được. Tôi nhớ cậu lắm, mỗi khi nghe bài hát “Viên đá nhỏ” tôi lại nhớ cậu, nhớ đôi mắt tuyệt đẹp và cả giọng nói trầm ấm của cậu. Từng câu từng chữ cứ như viết về tôi và cậu.

Từ nhỏ tôi đã rất mạnh mẽ, cứ nghĩ dù có chuyện gì xảy ra cũng dũng cảm đối mặt, sẽ không bao giờ rơi lệ nhưng khi nhớ đến cậu thì nước mắt chảy ra. Cậu rất đẹp trai, thật đấy, tôi chưa bao giờ khen cậu như những bạn học khác nhưng trong lòng luôn thừa nhận điều đó. Tôi rất thích ánh mắt của cậu, nhìn như có nắng vậy, rất sáng, rất ấm áp. Cậu cười cũng rất đẹp, nụ cười tỏa nắng làm mê mệt bao người.

Lên cấp ba không học chung nữa, tôi cảm thấy bản thân như đang biến thành một cỗ máy, hoàn toàn thu mình với mọi người. Tôi ít cười, ít nói nên khó có bạn. Tôi vẫn dò hỏi bạn cũ tin tức của cậu. Cậu đã chia tay bạn gái cấp hai và tập trung học hành. Từ một hot boy nghịch ngợm cậu đã trở thành một nam sinh chăm chỉ và hoàn mỹ. Cậu muốn làm bác sĩ tiếp nối ba cậu, tôi vẫn thường tưởng tượng không biết cậu mặc áo blouse trắng trông như thế nào, chắc là đẹp lắm, hẳn sẽ có nhiều cô gái mê mệt.

Đã 10 năm kể từ ngày quen biết, sáu năm không chính thức ngồi lại nói chuyện rồi, tôi vẫn dõi theo cậu, rảnh rỗi là vào Facebook của cậu ngắm hình dù từ khi kết bạn chưa bao giờ nói chuyện. Có lẽ tôi chỉ là một cái tên chìm nghỉm trong danh sách 2000 bạn của cậu. Tôi ước gì được nghe cậu nói câu đó một lần nữa, câu nói chỉ có hai ta biết.

Giờ cậu đang rất hạnh phúc với người yêu mới phải không, cũng cùng chí hướng với cậu nhỉ. Nhìn hai người đẹp đôi lắm, thật đấy. Tôi thấy cậu cười rất hạnh phúc, chỉ tiếc là nụ cười đó không dành cho tôi. Tôi thật sự không phải thích cậu nữa mà là yêu cậu mất rồi. Tôi không dám nói với ai, kể cả cô bạn thân nhất vì cô ấy là bạn thân của cậu và cũng gần nhà cậu. Ai cũng nghĩ tôi chưa yêu đương bao giờ, thậm chí còn bị cho là lạnh lùng nhưng thật ra tôi có một mối tình đơn phương khắc cốt ghi tâm chôn chặt trong tim. Tôi không hối hận vì đã giấu kín tình cảm với cậu. Tôi không biết giải thích thế nào nhưng cảm thấy bây giờ rất tốt, tôi và cậu luôn giữ ấn tượng tốt về nhau, lâu lâu khi vô tình gặp nhau qua bạn bè cũng có thể gật đầu chào rồi cười nói vui vẻ thoải mái.

Cậu ngày càng trưởng thành, chững chạc và ra dáng bác sĩ tương lai hơn rồi. Được học ở trường đại học mệnh danh là trường quý tộc, tôi đang dần hoàn thiện mình để chuẩn bị tiếp nhận việc kinh doanh của gia đình. Trước đây tôi rất ghét áp lực đó nhưng giờ lại cám ơn vì nó đã giúp tôi bớt nhớ cậu. Tôi cũng thay đổi phong cách của mình từ tóc tai cho đến quần áo, đời sống cũng phong phú hơn trước kia, có điều tôi vẫn không thể để ý chàng trai nào, không có ai cho tôi ấn tượng như cậu.

Thỉnh thoảng khi cô đơn tôi vẫn nhớ về cậu rồi nhìn ra cửa sổ khóc một mình. Dạo này tôi hay nghĩ đến cậu, đêm đến lại bật bài “Viên đá nhỏ” nghe rồi hát theo. Tôi nghĩ tình trạng này không thể kéo dài được, tôi phải quên cậu rồi, nếu không sẽ mãi chìm trong đau khổ mất. Tôi phải học cách quên cậu và mở lòng với người khác thôi. Tôi chợt nhớ một người bạn từng nói, yêu một người bao lâu thì phải mất gấp đôi thời gian đó mới quên được. Tôi yêu thầm cậu 10 năm rồi, bao giờ mới quên được đây?

Thứ Tư, 29 tháng 7, 2015

Hãy để anh hào hứng mỗi khi về nhà, vợ nhé

Anh không phải muốn em chỉ biết đường từ nhà tới cơ quan, không kết giao bạn bè, anh chỉ muốn nhắc để em tự nhận thấy giới hạn.
Vợ yêu!
Hơn hai năm rồi anh mới lại viết thư cho em. Anh cũng không nhớ được từ khi nào em thôi nhắn cho anh vài dòng trên yahoo và tin nhắn trên điện thoại của em cũng thưa dần. Thời gian trôi và sự hiện diện hàng ngày dưới một mái nhà làm chúng ta quên dần những lời thăm hỏi nhau, mọi cái tự nó thành chuyện thường ngày. Từ khi chúng ta chuyển về nhà ngoại em không còn giặt quần áo cho anh, phó mặc nhiều việc cho bố mẹ, cả con và anh cũng không được em quan tâm như trước.

Nhìn anh có thuốc tây trong người nhưng em cũng chưa lần nào hỏi xem anh bệnh gì. Anh nghĩ công việc và con đã hút hết sự quan tâm của em rồi, nhưng anh không giải thích nổi khi em biết anh không về thì em cũng đi luôn. Em muốn anh phải hiểu việc này sao đây? Anh không vặn vẹo, không bắt bẻ, không gia trưởng, không lý luận và càng không cần em giải thích, anh muốn em tự nhìn nhận thôi. Thế giới xung quanh chúng ta luôn có nhiều điều mới mẻ và hấp dẫn hơn cuộc sống gia đình, anh thấy mình không phải người ích kỷ chỉ muốn giam vợ trong nhà, cũng chẳng phải người giỏi giang để tự lo cho cả gia đình nên luôn cần em chung tay gánh vác.
Anh yêu em và tự nhủ mình phải cố gắng để vun đắp tình yêu đó, giữ mãi tình yêu em dành cho anh. Anh cũng biết hôn nhân không giống như lúc đang yêu, cũng biết các “chuyện thường ngày” sẽ làm phai nhạt tình cảm vợ chồng, và anh thấy em đã thay đổi. Anh cố gắng kiên nhẫn lắng nghe em chia sẻ dù các chuyện đó chẳng có ý nghĩa gì với anh. Giờ không biết bao lâu rồi em không còn kể về công việc của mình, về bạn bè và đồng nghiệp xung quanh nữa. Anh cũng không biết từ lúc nào em không báo trước với anh về lý do em về muộn.
Với anh, em và con là tất cả. Anh tự hỏi: Con và anh chiếm bao nhiêu phần trong thế giới xung quanh em? Anh không phải muốn em chỉ biết đường từ nhà tới cơ quan, không kết giao bạn bè, anh chỉ muốn nhắc để em tự nhận thấy giới hạn. Thời gian có lẽ đã làm em quên cả những gì anh nói với em khi chúng ta đang yêu nhau, nếu em làm tổn thương anh thì không gì có thể hàn gắn nổi.
Thời gian này anh thấy mình không còn hào hứng về nhà nữa, chẳng biết tại sao. Anh yêu em và mong muốn chúng ta cùng “nắm chặt tay nhau đi đến tận cuối con đường”. Hai chúng ta cùng hành động vì điều đó trước khi “chuyện thường ngày” ảnh hưởng đến gia đình mình. Ngủ ngon nhé vợ yêu của anh.

Thứ Tư, 22 tháng 7, 2015

Em chẳng thấy an toàn để sống tiếp với anh

Anh có thể xao lòng vì những thứ làm anh rung động nhưng sao không đủ mạnh mẽ, bản lĩnh để vượt qua cái sân si ấy? 
Anh! Đêm nay không biết là đêm thứ bao nhiêu em mất ngủ, tự dày vò trong cảm giác buồn, đau, hoang mang và ức nghẹn. Giá như anh hiểu được cho em, giá như chỉ một vòng tay của anh kéo em vào lòng và vỗ về “Anh xin lỗi, anh vẫn còn yêu em”, nhưng anh vẫn lặng im và bỏ đi. Em càng cố cào cấu, khơi gợi chuyện của anh như để tự hành hạ bản thân lại càng đau, càng uất ức, bất lực. Anh! 12 năm quen và cưới anh, em hoàn toàn tin tình yêu anh dành cho em. Mặc dù khi quyết định cưới em có phần lo sợ anh sẽ không thể che chở cho em. Em nghĩ anh còn trẻ con khi lấy em, chúng mình khi ấy chẳng có gì ngoài niềm tin và hai thân thể quen thuộc.
Cuộc sống với những khó khăn, khắc nghiệt và cả cay đắng, những chặng đường chúng mình đi qua đều có nhau, cùng yêu thương, giận hờn và hơn cả là niềm tin để động viên nhau. Em không thể kể hết những khó khăn, vất vả khi một mình mới chập chững kinh doanh, mệt mỏi, hoảng loạn và áp lực; có thể công việc của anh cũng áp lực như thế. Rồi chỉ khi công việc ổn định, em có thể mua những gì mình thích cho anh, con và gia đình, em nhận ra gia đình thật tuyệt vời.

Em vẫn nghĩ về ngôi nhà, con ngõ nhỏ quanh co đầy hoa nắng, một khoảng sân nhỏ, một chiếc ghế ngồi ngắm anh và con, em hoàn toàn tin trong tim anh chỉ có mẹ con em. Có nằm mơ em cũng không thể nghĩ sẽ có một ngày anh để lạc mất em. Những tin nhắn anh dành cho một cô gái như những vết roi quất vào niềm tin và tình yêu của em. Cơn đau của lần phẫu thuật vẫn chưa lành lại càng làm em tê tái, buốt giá. Em không còn tin anh nữa rồi nhưng cũng không thể trách anh vì đó là tình cảm, làm sao lý trí có thể điều khiển được.

Anh có thể xao lòng vì những thứ làm anh rung động nhưng sao không đủ mạnh mẽ, bản lĩnh để vượt qua cái sân si ấy? Em biết, anh có thể chạy theo bản năng để thỏa mãn khao khát của mình, cái mà em không còn có nữa, đó là tuổi trẻ và sắc đẹp. Em chẳng còn niềm tin, không còn cảm giác an toàn để quay lại nắm tay anh đi tiếp nữa.

Em tâm đắc câu “Sự dũng cảm nhất của người phụ nữ là đoan chính”. Cuộc sống có những con người mang lại cho anh cảm giác mới mẻ, dịu nhẹ, ngưỡng mộ, yêu quý hay tôn trọng; cũng giống như chúng mình có thể để lại ấn tượng, thương nhớ cho một người nào đó nhưng cần phải biết vượt lên những bản ngã tầm thường mà bất kể ai cũng cần để vươn đến giá trị cao hơn, đó là trách nhiệm và lòng tôn thờ của con cái. Có thể cô gái kia ở nhà cũng chỉ là người vợ đầu bù tóc rối, chua cay và thô kệch tâm hồn với gia đình, hay đồng nghiệp coi cô ấy là kẻ thủ đoạn, chua ngoa. Nếu tâm hồn em cũng như anh, có lẽ gia đình chúng mình tan nát từ lâu rồi phải không anh?

Chỉ cần anh vui dù em có phải đóng vai hề

Nếu hai bàn tay, anh không biết nên buông bên nào thì hãy để em giúp anh. Người ta quen anh lâu, chắc hẳn yêu anh nhiều lắm đấy, hãy trân trọng nhé anh.
Tôi và anh quen nhau vào một dịp rất tình cờ, ban đầu chỉ định làm bạn bè bình thường, nói chuyện cho vui thôi, rồi tôi đã thương người ta lúc nào không hay. Anh là người đàn ông trưởng thành, sống nơi đô hội, có học thức; còn tôi là cô gái mới chập chững vào đời. Sau một thời gian ngắn, với những yêu thương, quan tâm tôi bắt đầu cảm thấy mến anh. Anh nói chưa có bạn gái, sẽ chờ đợi tôi vì tôi đang học, không muốn tôi phân tâm và tôi cũng nghĩ thế. Vả lại vì khoảng cách địa lý, chưa biết rõ về nhau nên chúng tôi nghĩ không nên vội vàng.

Với trái tim non nớt của một cô gái mới lớn, tôi tin những lời có cánh anh nói và không biết từ khi nào đã yêu anh, yêu nhiều lắm. Khi yêu người ta hay mơ mộng, tôi cũng vậy, hay mơ về ngày hai đứa tay trong tay với niềm hạnh phúc, mơ tình cảm anh dành cho tôi là chân thành. Có lúc tôi còn nghĩ đường tình duyên của mình sao hạnh phúc đến thế. Song đó chỉ là những giây phút ban đầu, những tin nhắn quan tâm ngày càng thưa dần. Tôi biết anh còn công việc nhưng chẳng lẽ anh bận đến nỗi nhiều ngày liền không gửi nổi một tin nhắn cho tôi hay sao?

Không có gì là bí mật mãi mãi, theo thông tin vô tình tôi được biết thì anh đã có bạn gái trước khi có sự xuất hiện của tôi. Người ta xinh, tuổi đời chững chạc, gia đình khá giả hơn tôi, nói chung tôi thua người đó về mọi mặt. Khi biết tin ấy tôi cảm thấy có gì đó nhói đau nơi tim mình. Tôi không có quyền trách anh vì có là gì của anh đâu, chỉ cảm thấy mình quá thật thà, nhẹ dạ nên tin và đặt hy vọng nơi anh quá nhiều. Chắc anh thấy tôi ngốc nghếch, thật thà nên chỉ muốn chọc cho vui thôi. Tôi cũng vui khi đóng vai hề, chỉ cần anh vui là được.

Nhưng đến giờ, tuy chưa là gì của nhau nhưng tôi "mạn phép" được buông tay anh, không chạy theo anh nữa vì tình cảm là thứ gì đó ích kỷ lắm. Tôi có lòng tự trọng, không cho phép mình chia sẻ hạnh phúc với người khác, cũng không thể nào chịu đựng được khi một tay anh ôm người con gái khác mà vẫn nói thương tôi.

"Nếu hai bàn tay, anh không biết nên buông bên nào thì hãy để em giúp anh. Người ta quen anh lâu, chắc hẳn yêu anh nhiều lắm đấy, hãy trân trọng nhé anh. Còn em, một cô bé ngây thơ, quê mùa, xin anh đừng suy nghĩ nhiều. Em xin dừng lại tại ngã rẽ này. Em sẽ trở lại đúng vị trí ban đầu của mình, cũng không biết mình còn tươi tắn, hồn nhiên, vô tư như ngày trước hay không nữa nhưng sẽ cố gắng. Anh đừng giận em nhé vì không trực tiếp đối mặt với anh mà lặng lẽ xa. Em sợ lắm, sợ sẽ tin anh một lần nữa rồi lại đau thêm. Hãy cười nhiều anh nhé vì đâu đó có người yêu nụ cười anh lắm đấy.

Thứ Ba, 14 tháng 7, 2015

'Oan gia ngõ hẹp' à, tôi thích cậu rồi

Tôi sắp theo gia đình đi xa rồi cậu à, không biết mình còn dịp gặp lại nhau không. Tôi đang đấu tranh xem có nên hẹn cậu đi chơi một buổi rồi nói hết tâm sự của mình?
Hồi cấp hai, tôi chỉ là một con bé ít nói, lạnh lùng, không có nhiều bạn bè trong lớp; ngày ngày cứ cắp sách đến trường rồi lại về nhà, ngoài học ra tôi chẳng nghĩ đến chuyện gì khác. Cậu biết không, tôi không nhớ hết thầy cô và cũng chẳng biết trong lớp có những ai. Cậu là hotboy, con gái trong trường đều thích mà tôi còn chẳng nhớ tên cậu, chỉ biết hàng ngày có rất nhiều bạn nữ trong trường đến lớp tìm cậu. Chuyện sẽ chẳng có gì nếu ngày đó cô chủ nhiệm không chuyển cậu đến ngồi cạnh tôi. Cuộc sống nhàm chán của tôi cũng bắt đầu thay đổi từ đây.

Tôi bắt đầu ghi nhớ khuôn mặt và tên của cậu. Tôi là tổ trưởng, mối quan hệ của chúng ta chẳng mấy tốt đẹp vì cậu khá quậy. Cậu học giỏi nhưng lại hay ồn ào trong giờ học, tác phong không đúng nhưng tôi không thể phủ nhận cậu rất đẹp trai với làn da trắng và đôi môi đỏ tươi. Mọi người thường chọc tôi với cậu là một cặp vì tôi cũng xinh gái, trắng trẻo nhưng quả thật chúng ta ghét nhau như kẻ thù, trong tổ ai cũng biết chúng ta thường cãi nhau long trời lở đất. Từ khi cậu chuyển đến, tôi ngày nào cũng phải cãi nhau đến khàn giọng, phải làm mọi cách để bắt lỗi cậu, trừ cậu đến hết điểm mới vừa lòng.

Cậu cũng đâu có vừa, chỉ toàn trêu chọc, bắt nạt tôi mọi lúc mọi nơi, đến nỗi chúng ta cùng bị thầy cô phạt. Cậu biết không, ngày nào tôi về nhà cũng mắng thầm cậu trong lòng cho hả dạ. Tôi không để ý rằng những lúc cãi nhau với cậu tôi thoải mái nhất, quên đi những chuyện buồn của gia đình. Những lúc tôi đi học với khuôn mặt buồn bã, cậu hay kiếm cớ chọc tôi, tôi cố gắng không cười nhưng không bao giờ nhịn được quá 20 phút. Rồi một ngày nọ, cô chủ nhiệm lại chuyển cậu đi chỗ khác.

Tôi còn nhớ lúc nghe cô nói tôi và cậu đã lặng cả người. Cậu xách cặp lên, luyến tiếc nhìn tôi rồi lặng lẽ di chuyển. Tôi nhìn ánh mắt của cậu, cảm thấy mất mát. Thì ra tôi và cậu chỉ ngồi cạnh nhau đúng một tháng ngắn ngủi, vậy mà tôi nghĩ đã rất lâu rồi. Từ lúc đó, giữa tôi và cậu dường như có một bức tường ngăn cách. Chúng ta không đấu khẩu nữa, cũng ngại chạm mặt nhau. Cứ như vậy suốt thời cấp hai, tôi và cậu chỉ nói vài câu xã giao trong lớp, lâu lâu khi có hoạt động chung của lớp mới lại đùa giỡn thân thiết.

Lên cấp ba, chúng ta không học chung nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn gặp cậu lúc học thêm. Lúc này tôi nhận ra hình như đã thích cậu mất rồi. Tôi luôn suy nghĩ, không biết cậu từng thích tôi không. Tôi vẫn luôn nghe ngóng tin về cậu. Tôi biết cậu đang theo đuổi ước mơ làm bác sĩ như ba mình. Đến giờ tôi vẫn lén vào Facebook để biết về cuộc sống sinh viên của cậu. Hình như cậu vẫn độc thân giống tôi nhưng so với tôi cậu vui vẻ hơn nhiều. Tôi sắp theo gia đình đi xa rồi cậu à, không biết mình còn dịp gặp lại nhau không. Tôi đang đấu tranh xem có nên hẹn cậu đi chơi một buổi rồi nói hết tâm sự của mình? Tôi thật sự không cam tâm ra đi như vậy, tôi muốn biết cậu từng thích tôi hay không?

Chỉ cần anh vui dù em có phải đóng vai hề

Nếu hai bàn tay, anh không biết nên buông bên nào thì hãy để em giúp anh. Người ta quen anh lâu, chắc hẳn yêu anh nhiều lắm đấy, hãy trân trọng nhé anh.
Tôi và anh quen nhau vào một dịp rất tình cờ, ban đầu chỉ định làm bạn bè bình thường, nói chuyện cho vui thôi, rồi tôi đã thương người ta lúc nào không hay. Anh là người đàn ông trưởng thành, sống nơi đô hội, có học thức; còn tôi là cô gái mới chập chững vào đời. Sau một thời gian ngắn, với những yêu thương, quan tâm tôi bắt đầu cảm thấy mến anh. Anh nói chưa có bạn gái, sẽ chờ đợi tôi vì tôi đang học, không muốn tôi phân tâm và tôi cũng nghĩ thế. Vả lại vì khoảng cách địa lý, chưa biết rõ về nhau nên chúng tôi nghĩ không nên vội vàng.

Với trái tim non nớt của một cô gái mới lớn, tôi tin những lời có cánh anh nói và không biết từ khi nào đã yêu anh, yêu nhiều lắm. Khi yêu người ta hay mơ mộng, tôi cũng vậy, hay mơ về ngày hai đứa tay trong tay với niềm hạnh phúc, mơ tình cảm anh dành cho tôi là chân thành. Có lúc tôi còn nghĩ đường tình duyên của mình sao hạnh phúc đến thế. Song đó chỉ là những giây phút ban đầu, những tin nhắn quan tâm ngày càng thưa dần. Tôi biết anh còn công việc nhưng chẳng lẽ anh bận đến nỗi nhiều ngày liền không gửi nổi một tin nhắn cho tôi hay sao?

Không có gì là bí mật mãi mãi, theo thông tin vô tình tôi được biết thì anh đã có bạn gái trước khi có sự xuất hiện của tôi. Người ta xinh, tuổi đời chững chạc, gia đình khá giả hơn tôi, nói chung tôi thua người đó về mọi mặt. Khi biết tin ấy tôi cảm thấy có gì đó nhói đau nơi tim mình. Tôi không có quyền trách anh vì có là gì của anh đâu, chỉ cảm thấy mình quá thật thà, nhẹ dạ nên tin và đặt hy vọng nơi anh quá nhiều. Chắc anh thấy tôi ngốc nghếch, thật thà nên chỉ muốn chọc cho vui thôi. Tôi cũng vui khi đóng vai hề, chỉ cần anh vui là được.

Nhưng đến giờ, tuy chưa là gì của nhau nhưng tôi "mạn phép" được buông tay anh, không chạy theo anh nữa vì tình cảm là thứ gì đó ích kỷ lắm. Tôi có lòng tự trọng, không cho phép mình chia sẻ hạnh phúc với người khác, cũng không thể nào chịu đựng được khi một tay anh ôm người con gái khác mà vẫn nói thương tôi.

"Nếu hai bàn tay, anh không biết nên buông bên nào thì hãy để em giúp anh. Người ta quen anh lâu, chắc hẳn yêu anh nhiều lắm đấy, hãy trân trọng nhé anh. Còn em, một cô bé ngây thơ, quê mùa, xin anh đừng suy nghĩ nhiều. Em xin dừng lại tại ngã rẽ này. Em sẽ trở lại đúng vị trí ban đầu của mình, cũng không biết mình còn tươi tắn, hồn nhiên, vô tư như ngày trước hay không nữa nhưng sẽ cố gắng. Anh đừng giận em nhé vì không trực tiếp đối mặt với anh mà lặng lẽ xa. Em sợ lắm, sợ sẽ tin anh một lần nữa rồi lại đau thêm. Hãy cười nhiều anh nhé vì đâu đó có người yêu nụ cười anh lắm đấy.

Em chẳng thấy an toàn để sống tiếp với anh

Anh có thể xao lòng vì những thứ làm anh rung động nhưng sao không đủ mạnh mẽ, bản lĩnh để vượt qua cái sân si ấy? 
Anh! Đêm nay không biết là đêm thứ bao nhiêu em mất ngủ, tự dày vò trong cảm giác buồn, đau, hoang mang và ức nghẹn. Giá như anh hiểu được cho em, giá như chỉ một vòng tay của anh kéo em vào lòng và vỗ về “Anh xin lỗi, anh vẫn còn yêu em”, nhưng anh vẫn lặng im và bỏ đi. Em càng cố cào cấu, khơi gợi chuyện của anh như để tự hành hạ bản thân lại càng đau, càng uất ức, bất lực. Anh! 12 năm quen và cưới anh, em hoàn toàn tin tình yêu anh dành cho em. Mặc dù khi quyết định cưới em có phần lo sợ anh sẽ không thể che chở cho em. Em nghĩ anh còn trẻ con khi lấy em, chúng mình khi ấy chẳng có gì ngoài niềm tin và hai thân thể quen thuộc.
Cuộc sống với những khó khăn, khắc nghiệt và cả cay đắng, những chặng đường chúng mình đi qua đều có nhau, cùng yêu thương, giận hờn và hơn cả là niềm tin để động viên nhau. Em không thể kể hết những khó khăn, vất vả khi một mình mới chập chững kinh doanh, mệt mỏi, hoảng loạn và áp lực; có thể công việc của anh cũng áp lực như thế. Rồi chỉ khi công việc ổn định, em có thể mua những gì mình thích cho anh, con và gia đình, em nhận ra gia đình thật tuyệt vời.

Em vẫn nghĩ về ngôi nhà, con ngõ nhỏ quanh co đầy hoa nắng, một khoảng sân nhỏ, một chiếc ghế ngồi ngắm anh và con, em hoàn toàn tin trong tim anh chỉ có mẹ con em. Có nằm mơ em cũng không thể nghĩ sẽ có một ngày anh để lạc mất em. Những tin nhắn anh dành cho một cô gái như những vết roi quất vào niềm tin và tình yêu của em. Cơn đau của lần phẫu thuật vẫn chưa lành lại càng làm em tê tái, buốt giá. Em không còn tin anh nữa rồi nhưng cũng không thể trách anh vì đó là tình cảm, làm sao lý trí có thể điều khiển được.

Anh có thể xao lòng vì những thứ làm anh rung động nhưng sao không đủ mạnh mẽ, bản lĩnh để vượt qua cái sân si ấy? Em biết, anh có thể chạy theo bản năng để thỏa mãn khao khát của mình, cái mà em không còn có nữa, đó là tuổi trẻ và sắc đẹp. Em chẳng còn niềm tin, không còn cảm giác an toàn để quay lại nắm tay anh đi tiếp nữa.

Em tâm đắc câu “Sự dũng cảm nhất của người phụ nữ là đoan chính”. Cuộc sống có những con người mang lại cho anh cảm giác mới mẻ, dịu nhẹ, ngưỡng mộ, yêu quý hay tôn trọng; cũng giống như chúng mình có thể để lại ấn tượng, thương nhớ cho một người nào đó nhưng cần phải biết vượt lên những bản ngã tầm thường mà bất kể ai cũng cần để vươn đến giá trị cao hơn, đó là trách nhiệm và lòng tôn thờ của con cái. Có thể cô gái kia ở nhà cũng chỉ là người vợ đầu bù tóc rối, chua cay và thô kệch tâm hồn với gia đình, hay đồng nghiệp coi cô ấy là kẻ thủ đoạn, chua ngoa. Nếu tâm hồn em cũng như anh, có lẽ gia đình chúng mình tan nát từ lâu rồi phải không anh?

Thứ Hai, 6 tháng 7, 2015

Chị chẳng đủ tự tin để tiếp tục yêu em

Chị chọn cách trốn chạy, sợ mình sẽ lại tổn thương một lần nữa. Không có chị, em vẫn ổn phải không? Còn chị rồi sẽ ổn cả thôi, chỉ là thời gian.
Nếu thời gian có thể quay trở lại, chị ước gì không đến thực tập chỗ em. Chị gặp em khi đã lãng quên mối tình đầu đơn phương nhiều năm, còn em vừa làm hòa với bạn gái hơn một tháng. Chuyện có vẻ như chẳng có gì nếu một ngày em không nói em đã bỏ cô gái mình yêu 5 năm trời chỉ để yêu chị. Chị vô tình trở thành người thứ ba trong câu chuyện tình tay ba chưa hồi kết, kiểu người mà chưa bao giờ chị muốn làm cũng như chưa từng nghĩ đến. Dẫu biết sai nhưng chị vẫn bất chấp để yêu em. Có lẽ đến lúc em đọc được bài viết này mới biết chị từng yêu em.

Chị là con gái, cũng biết yêu biết hờn biết ghen đấy. Đúng như em nói, chị không hiểu em, làm sao có thể hiểu khi em nói yêu chị nhưng vẫn nhập nhằng với cô người yêu cũ. Làm sao chị có thể chấp nhận được việc em vẫn qua lại với nhà cô ấy và cả cô ấy nữa. Vậy chị là gì? Chỉ là người thoáng qua trong lúc em say nắng sao? Chị mệt mỏi vì phải suy nghĩ việc em có yêu thật lòng không. Em và cô ấy thì sao, em còn liên lạc với cô ấy không, có lại qua đêm ở nhà cô ấy mỗi khi về quê không? Hàng trăm câu hỏi đặt ra trong suy nghĩ của chị, yêu làm chi mà phải khổ đến vậy chứ.

Chị không có đủ tự tin để tin tưởng em, không tin mình có thể thay đổi được con người em, một chàng trai đào hoa. Chị chọn cách trốn chạy, sợ mình sẽ lại tổn thương một lần nữa. Không có chị, em vẫn ổn phải không? Còn chị rồi sẽ ổn cả thôi, chỉ là thời gian. Nhóc à, chị chọn buông tay

Đánh mất anh ở tuổi 23

Em sẽ đi Nam, nói trốn chạy cũng được, nói vì cuộc sống mưu sinh cũng không sai, chỉ là muốn đi thật xa. Hà Nội làm em chạnh lòng, giờ em chấp nhận buông tay.
Chúng mình chưa quá già nhưng không còn trẻ anh nhỉ? Ở tuổi 23 em đánh mất anh, đánh mất đi tình yêu gần bốn năm của mình. Chông chênh lắm anh biết không? Nhìn bạn bè cùng lứa đi lấy chồng em từng nghĩ đến có một ngày mình mặc váy cưới bước đi bên cạnh chú rể là anh. Thế mà giờ đây chúng ta không còn là của nhau nữa. Có lẽ duyên phận mình đến đây phải dừng lại rồi.

Chắc kiếp trước anh nợ ai đó nhiều hơn em. Em chưa từng nghĩ chúng ta dừng lại là do một người con gái khác. Đây là cái giá em phải trả khi đặt niềm tin tuyệt đối nơi anh sao? Anh nói xem, anh từ khi nào đã bắt đầu lừa dối em? Vậy mà em lại ngốc nghếch lựa chọn tin tưởng nơi anh dù bao người bảo em cần xem lại mối quan hệ của hai đứa. Hôm nay, em đã thấy anh cười thật vui vẻ khi cùng đón sinh nhật với người đó, tim em như thắt lại, nhìn cử chỉ thân mật của hai người em thấy chạnh lòng. Có lẽ em đang ghen tỵ với cô ấy.

Với em, anh không dịu dàng như thế. Em từng nói anh là người lạnh lùng nhưng giờ đây hiểu ra rằng dù người đàn ông có lạnh lùng đến đâu họ cũng trở nên dịu dàng, ấm áp trước người con gái họ yêu? Có phải anh chưa từng yêu em nhiều như thế? Thật ra trước đây, khi anh nhắc đến tên người con gái đó em đã hoài nghi, có lẽ là do giác quan thứ sáu. Em có hỏi anh và anh bảo “Cô ấy có người yêu rồi, em đừng nghĩ linh tinh”. Hóa ra người yêu của cô ấy là anh.

Bốn năm trôi qua, em trao anh cả một thời tuổi trẻ của mình, yêu anh bằng tất cả những gì em có. Anh là người đầu tiên em đưa về giới thiệu và cùng ăn cơm với gia đình em. Em từng rất hạnh phúc khi kể về anh với cả nhà, mẹ nghe con gái kể chỉ biết nhìn em cười. Em từng rất tự hào với bạn bè về anh. Còn anh như thế nào em không cần nói ra anh cũng tự hiểu đúng không? Anh nói đi, giờ này em đối diện thế nào với gia đình, với bạn bè khi mọi người hỏi về anh?

Cảm giác của em bây giờ anh chẳng thể hiểu đâu, khi nào anh yêu một người bằng tất cả và cũng trong hoàn cảnh của em như lúc này anh sẽ hiểu. Ai cũng bảo bụi thời gian sẽ phủ mờ tất cả những yêu thương đó. Em có nên tin không? Em hy vọng người đó luôn làm anh cười như em đã thấy, hy vọng anh thật sự hạnh phúc khi ở bên người đó. Hy vọng anh sẽ yêu thương cô ấy, sẽ không làm cô ấy phải rơi nước mắt nhiều như em.

Em sẽ đi Nam, nói là trốn chạy cũng được, nói là vì cuộc sống mưu sinh cũng không sai, chỉ là muốn đi thật xa. Hà Nội làm em chạnh lòng, giờ em chấp nhận buông tay, mà không chấp nhận cũng không thể làm được gì nữa phải không anh? Dù sao cũng phải nói lời cảm ơn đến anh - người đàn ông giúp em trưởng thành hơn, bớt mộng mơ và biết trân trọng bản thân hơn. Tạm biệt nhé.

Thứ Tư, 1 tháng 7, 2015

Tiền và tình đều chưa có ở tuổi 26


26 tuổi, chắc em còn độc thân dài hạn, cô đơn lâu dài, bị tổn thương trong tình cảm, không tự tin về ngoại hình và các thứ rắc rối linh tinh không thể kể hết của mình.
Em thích đọc mục tâm sự và cả những bình luận góp ý của mọi người, đó là cách giúp em thư giãn và tích lũy vốn sống vốn nghèo nàn của mình. Có ai từng nghĩ cuộc sống vốn là một trò chơi không có sự công bằng; có người sinh ra trong nghèo khó, có người lại sang giàu, có người nắm giữ hạnh phúc, có người lại không?
Từ nhỏ em rất thích đọc sách, nhất là truyện cổ tích, những câu chuyện mà kết thúc là cái thiện sẽ chiến thắng, còn cái ác phải chịu sự trừng phạt, những người yêu nhau sẽ đến được với nhau, chân tình sẽ chạm tới chân tình. Khi lớn lên em hiểu được rằng đó là mơ ước của tất thảy mọi người. Vì làm người lớn, đó là một cuộc sống cần sự trách nhiệm, sự hy sinh và cả sự cô đơn.
Em sinh ra trong một gia đình thiếu thốn về mặt vật chất nhưng may mắn được no đầy về mặt tình thương. Từ rất nhỏ, em đã ý thức được sự giàu nghèo, đồng tiền và chức quyền có giá trị như thế nào. Em từng rớt đại học vì sự tự tin thái quá, cũng nếm đủ các loại cảm giác tay không xin việc, sự chua xót và bất lực đối với một xã hội thiếu đề cao năng lực và giá trị cốt lõi của nhân cách. Khi đi làm, mưu cao kế hiểm nơi công sở: bị bắt nạt, bị la mắng, bị chơi xấu, bị sàm sỡ... em cũng trải nghiệm. Em phát hiện mình không phù hợp với công việc đang làm ở cái tuổi bạn bè yên ổn sự nghiệp, phải làm lại từ đầu.
Về chuyện tình cảm, đối với em nó là số không tròn trĩnh. Em 26 tuổi, chưa một mảnh tình vắt vai, có khác là em đã biết thích đơn phương một cậu bạn từ thời cấp ba. Em được nghe rất nhiều về những người không đẹp, không giỏi, không giàu, thậm chí không quá tốt nhưng họ dễ dàng tìm thấy những người sẵn sàng trao cho họ sự chân thành. Rất tiếc em không có những điều đó. Em luôn tự nhủ hãy sống tốt, cười thật nhiều, phải biết tự làm đẹp cả ngoại hình và tâm hồn của mình. Có lẽ là chưa đủ vì em nhận được sự thất vọng nhiều hơn chân tình từ mọi người. Có những người để mắt tới em vì em đủ tiêu chuẩn để làm một người vợ tốt, họ chỉ quan tâm tới những điều em đã cố gắng tô vẽ, họ không đủ thời gian để nhìn tới những góc tối, sự mệt mỏi và sự cô đơn sâu thẳm trong con người em.

Thực ra em chỉ cần một người có thể cùng mình chia sẻ cuộc sống, có một bờ vai để dựa vào, để em có những giây phút không phải tư kiên cường một mình nữa. Không phải những đêm một mình chạy xe giữa dòng người tấp nập, mặc cho gió lạnh quất vào người. Hay những lần nhìn bạn bè hạnh phúc có đôi có cặp bên nhau, còn mình là chuỗi ngày dài một mình, chỉ biết cười trừ: “Duyên phận chưa tới", "Độc thân để chờ người tử tế, ế trong tư thế ngẩng cao đầu”, những lý do hài hước hay chỉ là những luận lý mà những người không thành công trong mặt tình cảm dùng để chống chế như em.
Em thích ngắm nhìn cái đẹp nhưng tiếc thay bản thân lại không xinh đẹp. Thi thoảng ngắm nhìn mấy cô bạn thân em lại ước mình có cái cằm nhìn yêu như của cô này, hay cái má hồng phúng phình của cô kia. Thực tâm, em không hạnh phúc về ngoại hình của mình. Em còn rất nhiều vấn đề khác nữa, cuộc sống của em là một khoảng lặng ít êm ả.
Mỗi sáng thức dậy em thấy mình đang sống, làm việc và học tập; cuối tuần nấu nướng cho bố mẹ, ngồi tám chuyện với đám bạn thân, làm đẹp, mua sắm, xem phim, đọc sách. Thi thoảng làm từ thiện, đi tham quan nơi này nơi kia, có thể mua mấy món đồ trang trí mà bố thích, mấy thứ mẹ hay khen, phụ bố mẹ lo cho em trai, đưa bố mẹ đi du lịch như ước mơ thủa bé.
Chỉ có hai điều duy nhất khiến em lăn tăn và chưa suy nghĩ thông suốt ở thời điểm này: Em rất thích con nít và rất muốn làm mẹ. Thời nay vô sinh nhiều mà qua 30 tuổi khả năng thụ thai giảm đi kha khá, với lại mong mỏi lớn nhất của bố mẹ em là được thấy em mặc váy cưới và yên bề gia thất. Đối với em làm bố mẹ vui lòng là điều mong ước làm nhất nhưng em không biết mình sẽ kết hôn lúc nào hoặc có thể phải sống một mình thì sao.
Vậy đó, em rớt đại học, rất khó khăn khi xin việc, thất nghiệp, bị đồng nghiệp chơi xấu, làm việc không đúng đam mê và năng lực, công việc chưa yên ổn. Chắc em còn độc thân dài hạn, cô đơn lâu dài, bị tổn thương trong tình cảm, không tự tin về ngoại hình và hàng đống thứ rắc rối linh tinh không thể kể hết của chính mình.
Em sẽ không bỏ cuộc và không ngừng nỗ lực hơn. Em chỉ muốn nói hãy ngừng than thở và cố gắng thật nhiều, kiên trì và thật kiên trì. Em sẽ là em, sửa dần đi những tính xấu, rèn luyện thêm những điều tốt đẹp, thêm yêu chính mình và tận hưởng cuộc sống vốn ít tông hồng này. Em mong mọi người hãy luôn trân trọng cuộc sống của chính mình. Rồi mọi người sẽ hạnh phúc theo cách này hoặc cách khác.

Lo lắng khi mẹ mang thai ở tuổi 52


Vì sự cố hy hữu mà giờ mẹ tôi mang thai ngoài ý muốn hơn một tháng rồi. Mẹ hỏi tôi có nên giữ lại em bé không, việc này mẹ cho tôi quyết định. 
Tôi 27 tuổi, lập gia đình và có con gần hai tuổi rồi. Vợ chồng tôi cưới nhau được ba năm, đang còn trong giai đoạn kinh tế khó khăn, cố gắng tích cóp để lo xây dựng nhà cửa cho tương lai. Gia đình bên nội tạm ổn, còn bên nhà ngoại là ba mẹ tôi vẫn khó khăn lắm. Ba tôi giờ 56 tuổi, dường như hết sức lao động, chỉ làm việc nhẹ. Mẹ 52 tuổi, hay đau ốm vặt vãnh, cố làm lo cho đứa em trai đang đi học, 17 tuổi.

Vì sự cố hy hữu mà giờ mẹ tôi mang thai ngoài ý muốn hơn một tháng rồi. Mẹ hỏi tôi có nên giữ lại em bé không, việc này mẹ cho tôi quyết định. Vì nếu sinh em bé ra, kinh tế khó khăn, tôi sẽ là người phụ nuôi em. Tôi đã trả lời với mẹ là giữ em bé lại, vì dù gì đó cũng là duyên phận của bé với gia đình, hơn nữa tôi theo đạo Phật nên không thể hủy hoại sinh linh bé bỏng nào được.

Có một điều tôi rất lo lắng cho sức khỏe của mẹ, ở tuổi 52 liệu mẹ có thể sinh em bé tốt không vì bình thường sức khỏe mẹ đã kém. Một người phụ nữ còn trẻ như tôi đây vượt qua một lần sinh nở nên cũng rất hiểu vấn đề này. Mọi người có ai rơi vào trường hợp như gia đình tôi không, cho tôi xin những lời tư vấn tích cực nhất. Chân thành cám ơn.

Cậu trai nhảy tôi quen đã ly dị vợ


Tôi là người viết bài "Tôi say nắng trai nhảy". Vợ chồng bạn đã ly dị được hai năm, vẫn tiếp tục đi đi về về vì hai đứa con và vì ở quê rất sợ tai tiếng.

Mấy 
hôm nay tôi rất buồn, do thời tiết nên người lại càng mệt mỏi, ăn uống không được càng làm cho tâm trạng xuống dốc; không ốm không đau gì mà sụt mất mấy cân. Gần tháng nay tôi không còn lên sàn nhảy, nói chính xác hơn không còn lên chỗ bạn làm nữa. Tôi và một chị bạn thân đã thử đảo qua một số sàn khác nhưng chưa ưng ý nơi nào. Hai tuần trước, bằng cách nào đó, bạn đã có số điện thoại của tôi "Em đây, em chỉ muốn biết chị vẫn ổn chứ", tôi không trả lời, không muốn bắt đầu một chuỗi liên lạc mà hệ quả tất yếu của nó sẽ là việc mang tôi và bạn đến gần nhau.
Nhóm bạn của tôi vẫn đều đặn lên sàn. Chị bạn tôi là người duy nhất biết rõ chuyện gì đang xảy ra, chị cũng ủng hộ tôi xa sàn một thời gian. Ngày hôm qua, sau khi lên sàn về chị ấy rẽ qua nhà tôi bảo vừa nói chuyện với bạn ấy, chị cũng khuyên người đó đừng cố chấp nữa, không có tương lai cho cả hai. Nhìn bạn ấy rất mệt mỏi, bạn bảo đáng lẽ chuyện riêng không cần chia sẻ nhưng vợ chồng bạn đã ly dị được hai năm, vẫn tiếp tục đi đi về về vì hai đứa con và vì ở quê rất sợ tai tiếng. Vợ cũ của bạn ấy cũng không muốn hai đứa con biết chuyện bố mẹ đã ly dị. Chị ấy dặn tôi tỉnh táo, vì vẫn là lời nói một chiều từ phía người đó, chúng tôi chưa là gì của nhau, không có lý do nào để tôi tìm cách kiểm chứng thông tin.
Mà kiểm chứng để làm gì? Một tờ giấy kết hôn, một giấy chứng nhận ly hôn, có nghĩa lý gì đâu khi đằng sau nó vẫn là những mối quan hệ nhì nhằng? Hai đứa trẻ vẫn cần có cha, vợ bạn vẫn muốn giữ hình ảnh một gia đình nguyên vẹn. Quan trọng là tôi chưa bao giờ có dự định đi bước nữa.
Nếu là một mối quan hệ nhập nhằng thì đương nhiên nói một cách logic là nên dừng lại, nhưng nếu là mối quan hệ nghiêm túc thì tôi không phải người có thể cho bạn một cam kết lâu dài. Tôi không có ý định kết hôn lại nếu không chắc chắn người đàn ông bên cạnh đủ yêu tôi và đủ lương thiện để đối xử tử tế với con trai tôi. Người mẹ đơn thân nào cũng thường như con nhím xù lông nếu cảm thấy con mình không được đối xử như nó xứng đáng.
Tôi không đổ lỗi cho khiêu vũ, bản thân khiêu vũ rất trong sáng, những bạn chưa từng tham gia sinh hoạt ở sàn khiêu vũ thường tự cho mình cái quyền nhìn từ ngoài vào đánh giá, dè bỉu nọ kia. Báo chí khi viết bài về các sàn khiêu vũ và người dẫn nhảy, đa phần cũng chỉ xoáy vào các góc độ xấu chắc chắn thật sự tồn tại, nhưng số lượng không nhiều.
Tôi rất buồn vì bài tâm sự trước của tôi cho không ít bạn cơ hội để "ném đá" bộ môn này. Cho dù trong bất cứ bộ môn thể thao nào, hay trong môi trường làm việc nào thì việc gặp gỡ và có những rung động trước những người khác giới, nếu có những điều kiện tương tác thuận lợi, là điều bạn, tôi, bất cứ ai, đều có thể phải đối mặt ít nhất một lần trong đời. Quan trọng có lẽ là nên xác định rõ điểm dừng của mình.
Điểm dừng tôi đã xác định và đang quyết tâm theo đuổi nhưng không phải là không vất vả, không trăn trở. Thế nào là "say nắng", là "tương tư"? Chắc đó chỉ là một chuỗi nhớ nhung và rất nhiều đau khổ.

Người tình của chồng tôi tìm đến tận nhà đòi... cưới

Tôi cũng lờ mờ cảm thấy có điều gì đó không bình thường ở chồng mình khi anh về nhà mà hồn vía như ở tận đâu đâu, thấp tha thấp thỏm, đứng ngồi không yên. Thỉnh thoảng có những cuộc điện thoại anh đang nói chuyện mà nhìn thấy tôi tới gần là anh lập tức ngắt máy, hoặc nói rất gượng gạo.


Người tình của chồng tôi tìm đến tận nhà đòi... cưới

Tôi quen anh khi về nhà máy thực tập để làm đề án tốt nghiệp. Nhờ anh tận tình hướng dẫn nên tôi hoàn thành tốt đẹp chuyến thực tập với kết quả khá cao. Hình ảnh anh kỹ sư đẹp trai, thân thiện và tốt tính không hiểu sao cứ trở đi trở lại trong suy nghĩ của tôi.

Thế rồi thật bất ngờ khi tôi đã ra trường và đi làm được mấy tháng thì tôi nhận được điện thoại của anh, anh hỏi thăm sức khỏe, công việc của tôi và ngỏ ý mời tôi đi uống nước.

Chẳng hiểu có phải do duyên số hay không nhưng sau vài lần gặp gỡ, chúng tôi đến với nhau và đám cưới được tổ chức sau hơn một năm yêu thương mặn nồng.

Rồi cậu con trai đầu lòng ra đời trong niềm hạnh phúc khôn tả của cả hai bên gia đình, chồng tôi yêu con lắm, ngoài giờ làm anh luôn quấn quít bên hai mẹ con, hết chơi đùa với con lại đỡ đần vợ công việc nhà.

Khi con trai chúng tôi được gần 2 tuổi thì chồng tôi được phân công biệt phái vào công tác ở một nhà máy phía nam với thời hạn một năm. Biết là phải xa chồng trong thời gian khá dài nhưng tôi vẫn cố động viên chồng yên tâm công tác.

Thời gian đầu, hễ cứ có thời gian rảnh là anh ra với mẹ con tôi, mỗi lần về là quấn quít yêu thương, mỗi lần đi là bịn rịn chẳng muốn rời.

Thế nhưng càng về sau, thời gian anh về thăm nhà càng thưa hơn, lý do vì công việc quá bận rộn, anh phải cố gắng làm cho kịp tiến độ...

Tôi cũng lờ mờ cảm thấy có điều gì đó không bình thường ở chồng mình khi anh về nhà mà hồn vía như ở tận đâu đâu, thấp tha thấp thỏm, đứng ngồi không yên. Thỉnh thoảng có những cuộc điện thoại anh đang nói chuyện mà nhìn thấy tôi tới gần là anh lập tức ngắt máy, hoặc nói rất gượng gạo.

Thế rồi chồng tôi cũng hết thời gian công tác ở phía nam, anh trỏ về nhà nhưng linh tính của người vợ cho tôi biết anh không còn là anh của ngày trước nữa. Anh đối xử với vợ con lạnh nhạt, chuyện chăn gối, ái ân với vợ hờ hững, chỉ qua loa cho xong việc.

Mọi chuyện vỡ lở khi chiều thứ 7 vừa rồi, mẹ con tôi vừa dọn mâm cơm lên chờ chồng về ăn cùng thì một cô gái trẻ, ăn mặc sành điệu bấm chuông gọi cửa nhà tôi. Vừa vào nhà, cô gái đã giới thiệu ngay, chẳng ngần ngại rằng cô là bồ của chồng tôi suốt thời gian anh công tác trong đó. Cô phải tìm ra tận đây vì chồng tôi hứa ly hôn vợ để vào cưới cô ta mà đã gần nửa năm nay anh vẫn chưa thực hiện được lời hứa đó. Tôi càng nghe cô gái nói càng thấy choáng váng. Tôi biết làm thế nào bây giờ?

Tình địch ngày xưa...

Lan không ngờ mình lại có thể gặp Hạnh trong trường hợp oái oăm như thế này, Lan đi phỏng vấn xin việc, còn Hạnh là giám đốc nhân sự của tập đoàn cô đang muốn đầu quân.

Bước vào phòng phỏng vấn, nhìn thấy Hạnh, Lan sững như một pho tượng. Nếu không có ai đó nhắc ngồi xuống, chắc Lan vẫn trân trối mãi như thế. Cô không biết người ta đã hỏi cô những gì và cô trả lời ra sao. Lan bước ra phòng, thất thần hệt như vừa đánh mất một điều gì quý giá lắm.

Ngày đó, Hạnh và Lan còn là 2 cô gái trẻ trung từ tỉnh lẻ lên thành phố học đại học. Cả hai học cùng giảng đường và lại được xếp chung phòng kí túc xá. Vì cùng hoàn cảnh nhà nghèo, Hạnh và Lan nhanh chóng trở nên vô cùng thân thiết, đi đâu cũng có nhau. 

Mùa hè năm đó, Hạnh tham gia công tác tình nguyện lên miền núi, cô đã gặp và yêu một anh chàng cùng đoàn. Khôi - người yêu Hạnh, đúng chuẩn “hot boy” mà vô số những cô gái mơ ước, vừa cao to đẹp trai lại vừa học hành đâu ra đấy, nhà biệt thự ngay trên phố.  

Ngày nào Khôi cũng rẽ vào ký túc xá đưa Hạnh đi khắp nơi và ăn đủ thứ. Mỗi lần trở về phòng, Hạnh đều vô tư kể cho mọi người nghe mà không biết rằng Lan đang rất chạnh lòng. Từ hồi Hạnh có người yêu, Lan cảm thấy chơ vơ. Không còn những hôm 2 đứa đi thư viện, rồi lang thang phố xá, không còn cảnh đêm khuya trèo cổng đi ăn vì đói, cũng không còn thời gian hai đứa tung tẩy đi khao nhau vì lĩnh học bổng. Và hơn hết, Lan cũng thầm ghen tị với Hạnh, vì Khôi, đúng là mẫu người mà cô đang hướng tới.

Tình địch ngày xưa...
Không biết từ bao giờ, trong Lan len lỏi cái ý nghĩ là sẽ cướp bằng được Khôi từ tay Hạnh. Biết Lan là bạn thân của Hạnh nên thỉnh thoảng Khôi vẫn rủ cả hai cùng đi ăn và đi chơi. Những lúc như thế, Lan luôn cố gắng để trở thành tâm điểm chú ý. Thỉnh thoảng, cô vẫn tìm cách nhờ Khôi việc này việc kia để kiếm cớ gần gũi. Dần dà, Lan còn hẹn Khôi riêng để tâm sự chuyện này chuyện kia.

Rồi Khôi cũng ngã gục trong vòng tay Lan. Hạnh bàng hoàng không ngờ cô bạn thân lại cướp đi người yêu của mình. Thời gian ấy, Lan rời ký túc xá, thuê một nhà trọ để tránh mặt Hạnh và sự dèm pha của bè bạn.

Ra trường, Lan và Khôi cưới luôn vì cái bụng cô dâu đã lùm lùm. Thời gian đầu, Lan mãn nguyện lắm. Lấy được chồng giàu, ăn sung mặc sướng chẳng phải lo kiếm việc, Lan cứ nghĩ cuộc đời mình sẽ sang trang mới. Mà cuộc đời Lan sang trang thật, nhưng là chuỗi những ngày đầy cay đắng khi sống trong nhà mà không khác gì osin. 

Bố mẹ chồng Lan tuy giàu nhưng tằn tiện chi tiêu. Con dâu về nhà là ông bà đuổi luôn giúp việc về quê, một mình Lan phải cáng đáng hết mọi thứ, từ nấu nướng, giặt giũ tới rửa bát, lau nhà. Dù bụng to nhưng cô không mấy khi được nghỉ ngơi. Cũng vì thế mà Lan sinh con sớm hơn dự định gần 2 tháng.

Vì Lan sinh con gái nên nhà chồng cũng không mặn mà. Con bé dặt dẹo ốm đau liên miên, không tháng nào không đi viện. Những lúc ấy, Lan lại phải cúi mặt xin tiền bố mẹ vì lương ông chồng làm nhà nước còn chẳng đủ chi tiêu cá nhân chứ nói gì tới nuôi vợ con. Khôi cũng lộ rõ là người đàn ông nhu nhược, nhất nhất nghe theo lời bố mẹ, không hề có chí tiến thủ cũng chẳng bảo vệ nổi vợ con. Mỗi lần xin tiền bố mẹ chồng là một lần tủi nhục với Lan. Đã thế, không biết bao nhiêu lần bố mẹ chồng bóng gió khinh khi Lan và gia đình thông gia.

Khi con gái tròn 3 tuổi, chịu không nổi, Lan đã rời khỏi ngôi nhà ấy. Cô làm đủ mọi việc để trang trải cho cuộc sống của hai mẹ con. Khôi và gia đình gần như không hề quan tâm tới cháu nội. Bản thân Khôi, sau 6 tháng li dị, anh ta cũng đã nhanh chóng kết hôn với một cô gái khác trẻ đẹp và có gia thế hơn. Lan tự nhủ: “Có lẽ là quả báo”.

Gần 5 năm lăn lộn với đủ thứ nghề, Lan lấy hết can đảm nộp hồ sơ vào tập đoàn này với mong muốn làm lại. Chỉ không ngờ, tội nghiệt ngày xưa vẫn chưa buông tha cô, khi để cô gặp Hạnh..