Thứ Năm, 17 tháng 3, 2016

Vất vả lắm anh mới tìm thấy em

Nhiều năm nay anh đã quen sống với cách không biết nhớ đến ai, quên cách mơ thấy người mình yêu trong từng giấc ngủ, cho đến khi gặp em.
Sài Gòn đang vào hạ, nơi những góc phố liêu xiêu mỗi chiều đợi chờ mưa rơi. Những chiếc bóng cứ ngả dài giữa nhập nhoạng ánh hoàng hôn, những hàng cây hoàng yến có hoa vàng ươm bắt đầu giăng mắc ngoài ngõ, những con phố ngày thường quen thuộc, giờ đây lại cảm nhận được những hương vị mới và khác lạ. Anh yêu cái cảm giác hiện tại, cảm giác tìm lại được chính mình, cảm giác yên bình đến tĩnh lặng đủ để cảm nhận mùi hương nồng nàn, dư vị ngọt ngào, nhịp đập của con tim, tâm hồn tươi trẻ và nụ cười luôn nở trên đôi môi. Nơi góc đường, anh biết mình đang có những hy vọng, ước ao khi ngày đang tắt.

Anh cũng như em đều có những niềm đau riêng không thể tan hết trong đời. Đau buồn nhiều lúc như viên đá lạnh, dù cho cuộc đời có nắng, có ấm áp đi chăng nữa. Một tình yêu không phải lúc nào cũng luôn có hạnh phúc và nụ cười. Một đời người không biết trước được mất, dù dài hơi hay ngắn hạn, không thể chỉ cố bước trên mãi một con đường và nhìn lại chỉ có đắng cay với nước mắt. Em biết không, sau khi chia tay tình đầu, anh đã thử trao tim yêu đến với vài người, dùng lòng chân thành mà cảm phục trái tim họ.

Anh lại nhận ra mình chưa bao giờ biết yêu là như thế nào. Anh chỉ đang cố gượng tìm kiếm một mối tình thay thế, anh làm họ tổn thương. Anh xin lỗi họ và cầu mong họ hiểu cho anh vì đã không cố gắng đến gần hơn nữa. Anh chọn cách ra đi khỏi vòng tay lạc hướng ấy. Rồi anh một mình với cuộc đời, không phải là tìm một vòng tay nào đó không yêu thương ôm lấy, để nương tựa và tự ngộ nhận đó là bờ bến của thương yêu. Anh dần quen với cảm giác một mình, cô đơn là một phần của cuộc sống, một cuộc sống tự do, không ràng buộc. Những ngày tháng ấy, anh ung dung dạo phố một mình, cà phê một mình, đọc sách một mình, nghe nhạc một mình,… Thỉnh thoảng xao lòng khi thấy vài đôi tình nhân cầm tay nhau trong chiều nhẹ gió, những cô gái được người yêu che chở đón đưa vội vã vì những cơn mưa. Đơn giản, anh thích ngắm nhìn những người yêu nhau, như nhắc lại lòng mình một lần nữa.

Anh hoài nghi cho chính niềm tin và hy vọng có một người quan tâm đến anh, dù chỉ cần hỏi vài câu hỏi bâng quơ, hay đơn giản giành cho hơn một thứ tình cảm giận hờn nào đó. Anh chỉ mong chờ một người như em thôi và đã tìm thấy. Em như ngủ quên trong hơi thở nhạt màu khi ánh chiều dần phai hững hờ. Em ngẩn ngơ như khoảng lặng trong bản nhạc đã cũ. Anh đã rung động, hạnh phúc thật giản dị, nó không hề xa vời như anh từng mong cầu. Em trong trẻo như nắng Sài Gòn dù đôi lúc có chút ngây ngô khó hiểu. Em kiều diễm nhưng lặng lẽ và tha thiết như mưa.

Anh đã rất vất vả mới tìm thấy em, luôn lo âu và mệt nhoài tâm tư những lúc không có em. Anh sợ em bảo anh hãy dừng lại và đừng cố yêu em. Nhiều năm nay anh đã quen sống với cách không biết nhớ đến ai, quên cách mơ thấy người mình yêu trong từng giấc ngủ, quên cả cách đặt hình ảnh một người nào đó vào trong mọi ngóc ngách của trái tim. Anh sợ rằng lời yêu vội vàng sẽ khiến em bắt anh phải quên. Anh thật sự rất sợ, dù chỉ là những điều huyễn hoặc tự trong lòng. Có lẽ anh chưa yêu đủ để em cảm nhận được tình cảm. Anh sẽ chờ em yên vui, chờ em xác định một con đường phía trước cùng anh song bước, anh sẽ nói: “Anh yêu em”.

Lúc tôi nhận ra tình cảm của vợ thì đã muộn

Lúc đầu tôi đánh vợ ít, dần dần cứ lệch một cái là lại đánh vợ, lúc thì ngoài đường, lúc ở trong nhà, chỉ nghe thấy tiếng vợ kêu nghe mà nhói lòng.
Em ngày trước gầy và đen lắm, được cái tính hay làm, chăm chỉ, từ bé đã biết theo mẹ đi buôn hoa quả tận các khu chợ ở Thái Bình. Đến tuổi phải lấy chồng, em không buôn hoa quả như trước mà giờ ở nhà chồng bán hàng ăn với quản lý quán game. Nói đến tôi thì mới 20-21 đã vập vào yêu đương, cũng vì thế chẳng học hành đến nơi đến chốn, chúng tôi cũng yêu thương nhau được 5-6 năm, trải qua bao biến cố. Mẹ tôi không thích cô con dâu tương lai lắm vì lúc hai đứa còn yêu đã bao phen khiến bà phải rơi lệ với cách hành xử của con trai. Rồi đùng một cái em có bầu và chúng tôi được bố mẹ cho cưới.
Những năm đầu cuộc sống của đôi vợ chồng trẻ rất hạnh phúc, về phía mẹ tôi cũng ừ thôi “con đầu cháu sớm” vợ chồng cũng hạnh phúc nên mừng, nguôi ngoai phần nào. Bà chăm bẵm con dâu suốt tháng trời để con có sữa cho cháu. Rồi hạnh phúc hơn nữa khi con dâu sinh thêm đứa cháu thứ hai cho bà, đó là một đứa cháu trai. Nhìn chúng tôi ríu rít, dù bà nhiều lúc cũng mệt mỏi nhưng cũng chóng quên đi mà lao vào chăm cháu cùng con cái.
Hạnh phúc là thế, chỉ có thế nhưng cuộc đời thật nhiều chuyện không đâu với đâu. Mẹ chồng con dâu xưa đến nay chả phải nói ai cũng vậy. Bà là một người kỹ tính và rất sạch sẽ, trong khi đó phần thì công việc kinh doanh rồi con cái chiếm gần như hết thời gian của con dâu nên thỉnh thoảng lại: “Cái bỉm thay ra không vứt đi để đây ai hầu, mày cứ quen cái thói ở quê lên, nhắc bao lần rồi, nuôi con phải xyz...”. Thôi thì bà mắng cũng được miễn sao hiểu ý bà là đang nhắc nhở. Bản thân tôi từ ngày lấy vợ vẫn giữ nguyên cái phong cách game thủ, con khóc ngặt nhưng vẫn phải chơi hết ván đã. Sướng hơn nữa, tôi ăn có người hầu, ngủ có người ru, con khóc đêm thì bố vẫn đang ngáy.

Vợ chắc quá tải công việc nên hay quên nhiều hơn khiến mẹ chồng kỹ tính lại càng bực mỗi khi con dâu không gọn gàng, bừa bãi, bẩn thỉu. Lâu dần chắc em cũng khó chịu vì nghĩ bản thân có chơi đâu, làm hục mặt ra nuôi hai con nhỏ lại thêm cả tôi nữa nên em tâm sự: "Mẹ anh thế này thế nọ, em làm có thế thôi mà mẹ như thế”. Khổ một cái, tôi chả dám ý kiến, lại đứng giữa loay hoay không biết làm sao nên lâu dần... kệ. Thói quen ăn chơi, ỷ lại khiến tôi chỉ biết ra lệnh và vợ phải làm theo, cứ nghĩ là vợ rồi thì phải thế. Cuộc sống cứ tiếp diễn như vậy, tôi vẫn chơi, vợ vẫn phải làm.
5 năm trôi qua khi con gái lên 5, con trai lên 4 thì có một biến cố xảy ra. Mẹ tôi cũng chỉ muốn kinh tế gia đình khá lên nên đã mạo hiểm đầu tư làm ăn lớn, định mẻ này thành công bà sẽ mua nhà cho hai vợ chồng ở riêng chứ nhất quyết không ở cùng. Cũng chỉ vì lý do con dâu ăn ở bừa bãi bẩn thỉu, bà đã phải hướng dẫn quá nhiều, mắng quá nhiều nên mệt mỏi thật sự. Rồi gia đình làm ăn đổ bể, các dự định lớn phải dừng lại, căn nhà tập thể phải bán đi để trang trải, cũng may là trước khi đổ bể bà đã kịp mua một căn tầng một cùng khu tập thể của nhà cũ. Cả nhà xuống đó ăn ở một thời gian nhưng chuyện nàng dâu mẹ chồng vẫn không cải thiện, cộng thêm việc tôi vẫn tuổi ăn tuổi chơi nên bà bảo phải đi thuê nhà mà sống, hàng tháng bà sẽ hỗ trợ. Một thời gian sau hai vợ chồng tôi lại xuống ở cùng bà để đoàn tụ, các cháu gần bà cho vui.
Cuộc sống lại tiếp diễn với những lời mắng và hành vi đánh vợ của tôi, đầu tiên thì ít, dần dần cứ lệch một cái là tôi đánh vợ, lúc thì ngoài đường, lúc ở trong nhà, chỉ nghe thấy tiếng vợ kêu nghe mà nhói lòng. Rồi chuyện gì đến đã phải đến, vợ chồng tôi nghĩ đến việc chấm dứt, phụ nữ mà, khi còn chịu được thì em vẫn cho qua và lại tiếp tục làm lụng, tiếp tục yêu thương, tha thứ cho chồng. Tôi không biết điều, vẫn nhiều lần đối xử tệ với vợ, cho đến khi chúng tôi nói chuyện nghiêm túc và em muốn giải thoát. Tôi chợt bừng tỉnh, ân hận, có viên ngọc quý trong tay mà giờ sắp mất mới hiểu được tình cảm của vợ, sức chịu đựng của em đã đến mức cực hạn.

Tôi níu kéo, vợ không nói cũng chả buồn tiếp tục sống nhưng tình cảm dành cho chồng không còn nhiều và giờ đây người khổ sở không phải là em mà là tôi. Tôi cầu xin vợ tha thứ, không biết vợ còn yêu thương tôi không. 
Gửi vợ! Hãy tha thứ cho lỗi lầm của anh. Có lẽ anh sẽ cố gắng để em cảm thấy không cô đơn trong ngôi nhà này. Anh biết mình đã sai, xin hãy để sai lầm này dằn vặt anh đến cuối đời. Hãy làm vợ anh thêm một lần nữa em nhé, để anh cảm thấy nhẹ lòng, dẫu biết rằng trước giờ em chưa có ngày nào thật sự hạnh phúc trọn vẹn. Nhưng sẽ thật bất công khi em không cho anh cơ hội để bù đắp. Em hãy mở lòng một lần nữa để anh có thể lo lắng cho em và các con.