Thứ Năm, 15 tháng 12, 2016

Sau 25 năm vợ chồng tôi mới biết chồng có một người con riêng

Chị quyết định gặp tôi, cho tôi biết sự thật, mong nhận được sự thông cảm và cũng đừng trách anh, vì tất cả là do chị gây ra chứ anh chưa bao giờ có ý định phản bội tôi.

Tôi và chồng đã sống với nhau 25 năm, đám cưới diễn ra khi tôi 24 còn anh 26. Hồi đó, chúng tôi quen nhau qua mai mối của một người bạn. Tôi và anh cưới nhau chỉ với hai bàn tay trắng. Những ngày tháng cơ cực chúng tôi cùng trải qua với nhau, anh luôn yêu thương và động viên vợ khiến tôi an lòng, nghĩ dù nghèo nhưng có tình cảm của chồng thế này là tốt lắm rồi. Hai đứa con của tôi lần lượt chào đời, cháu trai đầu 22, cháu gái thứ hai 18, chúng đều ngoan ngoãn và yêu thương bố mẹ. Thời gian trôi đi, do biết làm ăn và tiết kiệm nên gia đình tôi đã có nhà cửa khang trang và một xe ô tô bình dân, cuộc sống không còn phải lo lắng quá nhiều về kinh tế.
Từ khi nghèo khó đến giờ kinh tế đã cơ bản ổn định, chồng luôn chăm sóc, lo lắng cho tôi và các con. Mỗi lần đi công tác về anh đều có quà, hoặc những dịp lễ tết anh đều dẫn cả nhà đi ăn, đi chơi (trừ những khi quá bận thì hôm sau anh lại tổ chức cho cả nhà đi chơi bù). Những tưởng cuộc sống của tôi thế là đã hơn nhiều người khác dù một nửa số thời gian từ khi cưới chồng đến nay tôi đều lo lắng về kinh tế nhưng hóa ra không phải vậy. Cách đây hai tuần, tôi nhận được cuộc điện thoại của một người phụ nữ xin được gặp để nói về chuyện của chồng tôi.

Trong lòng bất an, không hiểu sao chồng tôi lại liên quan đến người phụ nữ khác? Đến chỗ hẹn, trước mặt tôi là người phụ nữ tầm 50 tuổi, ăn mặc giản dị. Chị nói là bạn từ thuở thiếu thời với chồng tôi, hai người chơi thân với nhau từ hồi cấp 2, chị thích anh từ hồi đó nhưng anh chỉ coi chị là người bạn thân, không hề có tình cảm trai gái. Khi biết anh sắp cưới vợ, chị muốn gặp mặt một lần để nói lời tạm biệt vì biết có theo đuổi nữa anh cũng không thay đổi tình cảm với chị. Trong lần gặp mặt ấy, anh chị đã uống với nhau rất nhiều, trên đường về chị muốn được cùng anh vào nhà nghỉ để có thể ôm hôn anh thật lâu, cũng là lần cuối cùng trước khi anh lấy vợ.

Anh từ chối nhưng chị năn nỉ, rồi cuối cùng trước tình cảm của chị, anh đã đồng ý. Rồi chuyện gì đến cũng đến, một nam một nữ trong nhà nghỉ, lại ở tình trạng ngà ngà say, làm sao có thể tránh được chuyện quá giới hạn khi chị cứ muốn ôm và hôn anh. Sau đêm đó, anh xin lỗi chị vì đã làm chị tổn thương, cũng nói chị hãy uống thuốc để phòng trường hợp có thai xảy ra. Chị đồng ý với anh điều đó nhưng thực chất không hề mua thuốc tránh thai như đã nói, bởi chị nghĩ có thai cũng chẳng dễ dàng thế, mà có thì càng tốt vì chị muốn được là mẹ của con anh. Từ đó, do không muốn ảnh hưởng đến hạnh phúc của anh và cũng để quên anh mà chị đã cắt đứt hẳn liên lạc, coi như chưa từng quen anh.

Sau đó chị biết mình có thai, nửa mừng nửa lo nhưng quyết định giữ thai lại. Giờ con trai chị đã 24 tuổi, đáng nhẽ chuyện này sẽ mãi mãi được giấu kín nếu như chị không mắc phải căn bệnh nan y, giờ kinh tế rất khó khăn, không đủ tiền để chữa bệnh. Cậu con trai chị đã đi làm nhưng lương thấp lắm, chỉ đủ nuôi thân chứ không hỗ trợ gì cho mẹ trong việc chữa bệnh. Câu chuyện này chồng tôi đã biết, anh cũng rất thương cảm cho hoàn cảnh của chị nhưng cũng không thể mang tiền nhà đi giúp chị, bởi trước giờ, làm được bao nhiêu tiền anh đều đưa tôi giữ. Thu nhập của anh như nào tôi đều nắm được. Anh nói với chị cần thời gian để nói với vợ con nhưng một tháng rồi anh vẫn chưa nghĩ ra cách.

Chị cũng biết như thế là làm khó anh, với lại con trai chị, trước sau gì chị cũng muốn con gặp bố, không thể giấu mãi được. Vì thế chị quyết định gặp tôi, cho tôi biết sự thật, mong nhận được sự thông cảm và cũng đừng trách anh, vì tất cả là do chị gây ra chứ anh chưa bao giờ có ý định phản bội tôi. Nghe xong câu chuyện, tôi lặng người, tại sao những điều trước giờ chỉ thấy trên phim ảnh lại có thể xảy ra ở gia đình tôi? Tôi phải làm sao đây, mong nhận được lời khuyên của các bạn.

Vợ sắp cưới ghen với ân nhân của đời tôi

Em biết giữa tôi và bạn không có gì nhưng vẫn mặc cảm và ghen với cái bóng của bạn. Vì điều này mà tôi vong ân với bạn, xoá số điện thoại của bạn trước mặt em.

Tôi sinh ra ở làng quê nghèo khó tại Ninh Thuận. Từ nhỏ tôi có năng khiếu học tập nên khi lên lớp 6 được các thầy cô tạo điều kiện ra học trường huyện chứ không học trường dân tộc nội trú. Trường cách làng tôi khoảng 30km, tôi ra huyện ở trọ, rồi lặng lẽ học tập. Ngoài giờ học để mưu sinh tôi đi lượm ve chai. Có lần vô tình gặp cô bạn cùng lớp, bạn ngạc nhiên còn tôi mắc cỡ cúi đầu bước đi. Bỗng nhiên bạn kéo tôi lại và bảo chờ, bạn vào nhà mang ra cho tôi vài cái thùng giấy và một chai nước ướp lạnh. Sau đó mỗi lần đi lượm ve chai ngang khu nhà bạn, bạn lại đưa tôi túi ve chai và một chai nước lạnh. Tình bạn của chúng tôi bắt nguồn từ đó.
Nhờ có cô bạn này mà tôi dần hoà nhập với các bạn học. Bạn thường chia bữa ăn sáng cho tôi, trái bắp, vài củ khoai luộc, ổ bánh mì bẻ đôi,... khi nhà bạn hay nhà chùa có lễ lộc, bạn đều mang ít bánh trái, thức ăn cho tôi. Có thể khó tin, nhưng hầu như thức ăn ngon tôi được ăn lúc nhỏ là do bạn đem cho. Chúng tôi học cùng nhau suốt cấp 2 và cấp 3. Bạn giúp tôi rất nhiều từ xin quần áo cũ, sách giáo khoa cũ, giúp gom ve chai, xin quà từ thiện từ chùa. Khi tôi lớn có thể lao động, bạn giúp giới thiệu công việc khi có người cần thuê. Khi rảnh rỗi, bạn rủ các bạn phật tử đến giúp tôi làm cho xong việc. Chính nhờ những người bạn này mà tuổi niên thiếu của tôi dù vất vả nhưng vẫn vui vẻ, không mặc cảm, tự ti. Tôi cũng dẫn họ về tham dự các lễ hội của làng, các bạn ăn thức ăn, hát múa cùng chúng tôi, là khách quý của làng tôi. Về học tập, thành tích học tập của cô bạn hơn tôi nhưng các môn tự nhiên tôi có năng khiếu nên thường hướng dẫn các đề bài khó cho bạn.
Chúng tôi cùng đậu đại học nhưng hai trường khác nhau. Khi vào Sài Gòn học đại học, tôi mưu sinh đủ các nghề, bạn giúp liên hệ xin học bổng từ các hội đồng hương. Thỉnh thoảng mang cho tôi chục gói mỳ tôm, vài ký gạo, ít thịt cá để tôi cải thiện bữa ăn, khi mẹ bạn gửi thức ăn, bạn đều san sẻ cho tôi. Khi tôi tốt nghiệp ra trường, có một sự việc làm tôi khủng hoảng đến mức mắc bệnh trầm cảm. Tôi về quê và tránh tiếp xúc mọi người. Cô bạn tôi được tin về quê tìm. Không hiểu sao lúc đó tôi không muốn gặp ai kể cả cha mẹ, thầy cô, nhưng bạn tới nhà tìm thì tôi thấy thoải mái. Tôi kể cho bạn nghe sự lo lắng, sợ hãi trong lòng. Bạn động viên tôi vào Sài Gòn chữa bệnh. Bạn trích tiền lương eo hẹp của sinh viên mới ra trường và kêu gọi bạn bè đóng góp cho tôi chữa bệnh. Bạn đồng hành với tôi vượt qua cơn trầm cảm. Rồi tôi cũng lấy được niềm tin vào cuộc sống, lao đầu làm việc. Sau khi khỏi bệnh, do cả hai đều bận rộn nên tôi và bạn ít liên lạc. Nhờ chịu khó dần dần tôi có sự nghiệp, có cơ sở làm ăn tại Sài Gòn, cuộc sống khá giả có thể giúp gia đình và đóng góp cho quê nhà.
Tình bạn của chúng tôi là vậy, hoàn toàn trong sáng, chưa bao giờ có một tư tưởng quá phận. Về phần bạn, tôi cũng biết rõ bạn xem tôi như một người bạn học có hoàn cảnh khó khăn mà thôi. Bạn có nhiều bạn bè, cuộc sống vui tươi, phong phú. Sau khi có sự nghiệp thì tôi gặp một người con gái, là vợ sắp cưới bây giờ (chúng tôi định cưới vào 2017). Em vốn là khách hàng của tôi, người miền Tây. Em và gia đình không ngại xuất thân nghèo khó của tôi, chỉ nói cảm mến sự phấn đấu mà tôi đã làm. Khi kể về thời niên thiếu cho em và gia đình em, tôi cũng vô tư kể về cô bạn thân. Tôi đưa em về thăm làng, mọi người rất mến em. Dân làng và gia đình tôi cũng rất vô tư, hay nhắc và kể về bạn tôi với em, điều này tôi nghĩ bình thường vì cả quãng đời đi học gắn liền với bạn ấy. Thêm nữa, bạn tôi cũng có giới thiệu 1-2 đoàn từ thiện về làng nên mọi người quý cô ấy. Dân làng tôi quý ai thì nhắc mãi thôi nhưng điều này dần dần làm cho vợ sắp cưới cảm thấy tự ti và ghen với bạn.
Em biết giữa tôi và bạn không có gì nhưng vẫn mặc cảm và ghen với cái bóng của bạn. Vì điều này mà tôi vong ân với bạn, xoá số điện thoại của bạn trước mặt em, không liên lạc với bạn, tết về quê cũng không thăm bạn trong một thời gian dài. Cách đây 2 tháng, tôi ghé thăm nhà bạn ở Sài Gòn và kể cho bạn nghe về sự ghen của vợ sắp cưới, nhờ bạn gặp và giải thích cho cô ấy. Bạn tôi cười ngất và đồng ý giúp, nhưng khi tôi đề nghị em gặp bạn thì em tự ti không đi và giận dỗi vì tôi gặp bạn. Chúng tôi cãi nhau về điều này và đỉnh điểm hôm trước tôi đã hét lên với em là có thể chia tay với em, quên em, cưới người khác nhưng ân tình của bạn đời này tôi không thể quên. Chúng tôi chiến tranh lạnh tới giờ.
Tôi biết phụ nữ ích kỷ, chỉ muốn người đàn ông của mình có duy nhất mình, nhưng sao tôi thấy cái sự ghen tuông này mù quáng và vô lý quá. Em cứ viện lý do không có tình bạn thân giữa hai người khác phái nhưng tôi và bạn không phải tri âm tri kỷ gì cả, đã khoảng 4-5 năm nay chúng tôi không liên lạc. Tôi biết em tự ti với cái bóng quá khứ của bạn tôi. Tôi cũng nhiều lần giải thích mối quan hệ giữa chúng tôi và nhấn mạnh cô bạn học là người rất ơn nghĩa của mình. Các bạn hiểu tâm lý phụ nữ xin cho tôi lời khuyên giúp vợ sắp cưới vượt qua sự tự ti này. Tôi thật sự yêu cô ấy và muốn chia sẻ cuộc đời này với cô ấy. Xin cảm ơn các anh chị.

Thứ Hai, 4 tháng 7, 2016

Suýt ngất khi nhìn thấy bảng lương 'khủng' có tới 8 con số của vợ

Khi ngồi đỡ vợ, anh bỗng nhìn thấy bảng lương của cô ấy lên tới con số 30.000.000 đồng/ tháng. Anh choáng váng đến suýt ngã ngửa.

35 tuổi, anh sống hạnh phúc bên người vợ kém mình 2 tuổi và 3 đứa con nhỏ. Có được tổ ấm như hiện tại anh luôn cho mình là giỏi giang. Anh luôn bảo với vợ mình “Nhờ có người chồng như anh mà mẹ con em mới được sung sướng như hiện tại ấy nhé”.

Những khi đó, vợ anh ôm chồng cười rồi khen ngợi mấy câu, khiến anh cảm thấy như được nâng tầm thêm. Anh tự hào vậy cũng bởi, ngôi nhà vợ chồng anh đang ở là quà cưới của bố mẹ anh cộng thêm ít tiền anh tiết kiệm được. Phần nữa, mỗi tháng lương của anh xấp xỉ 15 triệu, anh đưa cho vợ 10 triệu chi tiêu, 5 triệu anh đút túi.

Anh cứ nghĩ đưa vợ tháng 10 triệu là quá nhiều so với thời điểm bạn bè anh chỉ được 5-6 triệu. Vì thế, anh luôn cho mình cái quyền đàn ông được quát nạt, sai bảo khiến, vợ anh lúc nào cũng phải vâng dạ trước chồng.
Không ít lần, vợ đi làm về muộn, anh quát to “Đi đâu giờ mới về. Con cái ai lo. Về muộn thế có được tăng lương không hả?”. Khi vợ anh từ tốn giải thích, anh lại xoa đầu vợ: “Nói thế thôi, mọi việc cứ để anh lo. Có anh đây rồi”.
Thế rồi, sau hơn 7 năm bên nhau, vợ anh đột nhiên lăn ra ốm nặng. Có lẽ đây là lần đầu vợ anh ốm nặng thế. Không chỉ ho mà vợ anh còn liên tục sốt cao. Khi bác sĩ bảo vợ anh sốt virus, anh tá hỏa. Từ hôm đó, anh phải tất bật chăm cho vợ và 3 đứa con nhỏ.
 - Ảnh 1
Rồi vợ anh đột nhiên lăn ra ốm nặng khiến gia đình anh có biết bao thay đổi (Ảnh minh họa).
Chưa tới 5h sáng, anh đã phải dậy lo ăn sáng rồi chuẩn bị quần áo đưa 3 đứa nhỏ đến trường. Nhìn cái kiểu ăn của chúng anh đến lộn ruột. Đứa bé nhất không chịu ăn mỳ, đòi cháo anh lại phi xe ra chợ mua cháo. Khổ nỗi, giờ đấy đã ai bán? Anh đành mua sườn về ninh làm cháo cho con ăn tạm.
Cứ thế đều đều ngày nào anh cũng đầu bù tóc rối. Nhưng khi nhìn vợ, lòng anh lại dấy lên niềm thương cảm. Cô ấy tiều tụy quá mức, gầy xọp hẳn đi. Thương vợ, anh đun lại nồi cháo sáng nay nấu cho con. Lúc đưa cho vợ, cô ấy ăn một cách ngon lành, còn khen anh nấu ngon.
Nhưng rồi khi còn một ít trong nồi, tiếc của anh đem ra ăn. Nhưng chao ôi, cổ họng anh đắng chát. Thảo nào sáng nay con anh cứ khóc không chịu ăn gọi mẹ hoài “Con thích cháo mẹ nấu”. Nó nói rồi ném thìa lăn lóc trên mặt bàn nước mắt giàn giụa. Đúng là anh nấu mặn thật, vừa mặn vừa có mùi là lạ.
Đi làm về mệt, vợ ốm anh không dám quát. Chỉ dám to tiếng với 3 đứa con. Nhưng con anh đứa nào cũng đáo để đáp: “Bố mắng cái gì vậy?”, “Con lên con gọi mẹ đấy nhé”, “Bố như phù thủy ấy”, "Anh em mình ê xì bố nhé, nào...".
Anh mệt tới mức chẳng thể nào ngồi vững xem ti vi nữa, cứ cơm nước rửa bát xong là anh lên giường nằm một mạch tới sáng.
Ngày xưa, Euro trận nào 1-2h sáng anh vẫn thức xem, không chỉ vậy vợ còn chuẩn bị đồ “nhắm” cho anh lúc nửa đêm. Giờ anh thèm cảm giác đó vô cùng, anh thầm cầu trời cho vợ nhanh khỏe để anh còn được nghỉ ngơi.
Kể ra cũng thú vị bởi xưa nay, anh luôn cho rằng mình là thuyền trưởng là trụ cột trong gia đình, nay trải nghiệm cảm giác “làm vợ” mấy ngày mệt nhưng có chút hay hay.
 - Ảnh 2
Lòng trào dâng nỗi niềm ân hận, nghẹn ngào (Ảnh minh họa).
Rồi chiều nay, khi Minh - kế toán cơ quan vợ mang bảng lương qua cho vợ anh ký. Khi ngồi đỡ vợ dậy, anh bỗng nhìn thấy lương của cô ấy lên tới con số 30.000.000 đồng/ tháng, anh suýt ngã ngửa. Cô kế toán còn bồi thêm “Chị nhà mình hiện đang phụ trách một ban bên cơ quan em. Chị ấy chăm chỉ lắm. Không chỉ mang về nhiều hợp đồng mà tháng nào phòng em cũng vượt chỉ tiêu nhé!”.
Nghe cô kế toán giải thích, anh ngồi ngẩn người ra. Thì ra, từ trước tới nay các chị cơ quan anh khen vợ anh là đúng. Có người còn bảo: “Anh đưa cho vợ thế thì vợ anh quá giỏi. Nuôi 3 đứa con đang tuổi ăn lớn mà vẫn còn mua được ô tô, chứng tỏ lương vợ anh phải vài chục triệu/tháng”.
Nghĩ tới đó, anh đỏ mặt sang phòng con ngồi, lòng trào dâng nỗi niềm ân hận, nghẹn ngào. Từ trước tới nay, vợ anh vẫn luôn điềm đạm hòa nhã không phải vì sợ, vì nể anh mà vì cô ấy thương anh, nghĩ cho anh mà thôi.

Đổi món cho "chuyện ấy" bằng 2 vật dụng đơn giản ai cũng có trong nhà

Dẫu biết rằng sự nhàm chán là thứ giết chết cảm xúc nồng nhiệt một cách nhanh nhất, nhưng biết làm sao được, khi cả bạn và chàng đều ngại dùng “phụ kiện” khi yêu vì không quen, hay thậm chí ngại cả việc thử một tư thế mới vì sợ không an toàn.

Hai thứ dưới đây hoàn toàn vô hại, có sẵn ngay trong bất cứ nhà nào, không ngờ lại là trợ thủ đắc lực tiếp thêm vị yêu mới cho bạn đây!


chuyện ấy
Ảnh minh họa
 
1. Một chiếc khăn voan
 
Cảm giác rạo rực, hân hoan khi làm chuyện ấy được cơ thể chúng ta cảm nhận bằng tất cả những giác quan rồi chuyển lên bộ chỉ huy cao nhất là não bộ. Đây mới chính là nơi quyết định bạn có “lên đỉnh”được hay không. Khi một trong số các giác quan bị cản trở làm nhiệm vụ của mình, những giác quan giác sẽ cố gắng làm việc tốt hơn để bù đắp vào. Thử tưởng tượng, nàng hoặc chàng khi bị bịt mắt thì sự nhạy cảm sẽ tăng lên như thế nào. Bởi khi bị bịt mắt, người này không biết đối phương của mình đang ở đâu, sẽ làm gì sắp tới, sự căng thẳng, hồi hộp và chờ đợi đó làm gia tăng cảm giác thích thú của cả hai bên, giống kiểu bạn đang chờ đợi được phục vụ một bữa ăn ngon nhưng chưa biết bữa ăn đó gồm những món gì.

Không chỉ kích thích sự nhạy cảm của các giác quan, việc bịt mắt này có vẻ như thích hợp với nữ giới nhiều hơn nam giới, bởi lẽ đơn giản rằng, phần lớn trở ngại cho việc “lên đỉnh” của các chị em là ở sự mất tập trung vào những câu chuyện đôi khi chẳng liên quan, thì giờ đây, khi trí óc bạn chỉ tập trung vào việc “hưởng thụ” những cảm giác ngọt ngào mà những va chạm da thịt mang lại, thì thời gian đạt tới “đỉnh” cũng được rút ngắn đi nhiều.

Chàng nhìn thấy bạn thích thú và nhạy cảm với những chuyển động của mình khi bị bịt mắt như thế thì lại càng thêm kích thích. Điểm đặc biệt của “phụ kiện” này là bạn chỉ cần một chiếc khăn mùi xoa hoặc một chiếc khăn quàng cổ, hay thậm chí là một chiếc khăn mặt đủ to đủ kín để che đi phần đôi mắt. Phần chuẩn bị chỉ có thế, bạn đã sẵn sàng chưa?

Tuy nhiên, một điều cần lưu ý là: trí não của chúng ta cũng thích nghi rất nhanh với môi trường mới, vì thế, đừng kéo dài thời gian đùa giỡn với nhau quá kẻo các giác quan bị “nhờn” thì sự phấn khích cũng chẳng còn là bao nhiêu nữa. Dù sao đi nữa, đó cũng chỉ là phần dạo đầu, đừng quên phần việc chính của mình ở đây nhé.
 
2. Một bộ bài
 
Nhiều lúc bạn muốn thỏ thẻ những suy nghĩ của mình về chuyện ấy hay muốn đề nghị cùng thử một điều gì đó mới mẻ với chàng, nhưng còn e ngại, chưa biết phải bắt đầu như thế nào. Chàng cũng vậy. Nhiều phụ nữ cảm thấy bị tổn thương khi bị nửa kia đề nghị hay góp ý về những vấn đề liên quan đến đến chủ đề nhạy cảm, vì họ hay suy diễn ra việc chàng không hài lòng với mình nên mới đề nghị thay đổi chẳng hạn. 

Để cả hai vừa cảm thấy nhẹ nhàng khi được thổ lộ những “mong ước thầm kín” của mình với nửa kia vừa làm mới không khí của những cuộc yêu, hai người có thể tự tạo một bộ bài dành riêng của hai người bằng cách mỗi người tự viết những điều mình muốn nửa kia thực hiện rồi xáo trộn thứ tự. Sau đó, mỗi người sẽ thay phiên nhau bốc một lá rồi thực hiện theo những điều ghi trên đó. Trò chơi này vừa mang tính chất riêng tư của riêng hai người mà còn là gợi ý rất tốt cho những cặp đôi hay bị “bí” chiêu trò dành cho phần dạo đầu.

Thứ Sáu, 6 tháng 5, 2016

Tình yêu đẹp của chúng tôi tan vỡ vì câu nói của người chú

Mỗi đêm nước mắt tôi cứ ứa ra khi nhớ về em, bao nhiêu kỷ niệm đẹp cứ ùa về. Tôi nhắn tin, gọi điện níu kéo nhưng em kiên quyết chia tay. 
Đã gần 2 năm yêu nhau kể từ khi tôi và Trang tình cờ quen trong một lần họp mặt hội đồng hương Nam Định. Lần đầu chúng tôi nhìn đã thích nhau, sau một thời gian tiến tới tình yêu. Tôi xa quê, lên Sài Gòn làm việc, nhà ngoài Bắc, làm ở một cơ quan nhà nước, còn em làm ở công ty Nhật. Hai đứa cùng cố gắng làm việc, chăm sóc nhau trong suốt thời gian qua. Bao nhiêu niềm vui, nỗi buồn, kỷ niệm giúp chúng tôi yêu nhau nhiều hơn, cứ ngỡ hai đứa sẽ là một đôi hạnh phúc nhất.

Tôi và em cùng nhau bàn chuyện cưới xin, lên danh sách khách mời, chuẩn bị thủ tục tương đối, dự định ngày 5/5 sẽ về nhà tôi chơi và ra mắt. Hai đứa háo hức vô cùng. Dịp nghỉ lễ vừa qua, chú tôi vào công tác, đến nhà em chơi, hai bên gia đình nói chuyện vui vẻ. Nào ngờ chú tôi không ưng về nói với cả gia đình tôi (chú là người có tiếng nói trong gia đình). Chú tôi chê em gầy yếu, vì thế bố mẹ tôi nghe theo. Tôi cố gắng thuyết phục mọi người.

Không biết sao mà tôi lại vô tình để em đọc được những lời nói không hay về em. Em tổn thương, chúng tôi khóc rất nhiều và em đòi chia tay dù cho tôi cố gắng níu kéo em bằng mọi cách. Em là một con người cứng cỏi, có khóc đó nhưng rất mạnh mẽ. Em nói không muốn về làm dâu một gia đình không coi trọng em. Chúng tôi rất đau khổ, mọi thứ sụp đổ quá nhanh, trong vòng một ngày. Mới hôm qua hai đứa còn vui vẻ, đi siêu thị sắm đồ đạc chuẩn bị về quê chơi nay còn đâu. Tôi là người tồi, hèn nhát khi không thể bảo vệ người mình yêu, làm bạn gái bị tổn thương. Mỗi đêm tôi đều tự dằn vặt mình.

Giờ em muốn tôi quay ra Bắc sẽ tốt cho cả hai nhưng trong thâm tâm tôi vẫn còn rất yêu em. Tôi nợ em quá nhiều rồi. Mỗi đêm nước mắt tôi cứ ứa ra khi nhớ về em, bao nhiêu kỷ niệm đẹp cứ ùa về. Tôi nhắn tin, gọi điện níu kéo nhưng em kiên quyết chia tay. Giờ lòng tôi như chơi vơi, thấy trống vắng vô cùng. Mọi người giúp tôi với. Chân thành cảm ơn.

Tôi đã lừa dối ngoạn mục chồng sắp cưới

Tôi sợ một ngày nào đó chồng sắp cưới biết mọi sự thật, biết tôi đã làm việc có lỗi khi đang yêu anh. 
Viết lên những dòng tâm sự này là khi tôi không còn sợ gì nữa rồi. Mọi người hãy cứ chửi, xỉ vả tôi, dẫu gì điều đó cũng xứng đáng cho một con người tồi tệ. Cuộc tình đầu đầy cay đắng và chất chứa sự ngu dốt của một đứa sinh viên mới lên nhập học, đua đòi, tò mò và cái kết là có thai ngoài ý muốn. Để rồi khi cha của đứa trẻ biết thì tôi đã khốn khổ trong sự chui lủi, sợ sệt và trốn tránh. Tôi hiểu vấn đề đang xảy ra, quyết định bỏ đứa trẻ.

Khi tôi 21 tuổi, các bạn bè đang sống trong những tháng ngày đẹp nhất của cuộc đời thì tôi lại lao vào con đường u tối. Tôi hận mình, có lỗi với bố mẹ, lỗi với con, không thể tha thứ cho anh ta. Tôi mất khoảng nửa năm để làm lại cuộc đời, rồi cũng có bạn trai mới, tên Lân, cũng là chồng sắp cưới của tôi. Anh hiền lành, tốt bụng, luôn đưa đón mỗi khi tôi đi học về. Anh cũng có điều kiện để đưa tôi đi mua sắm, đi ăn nhà hàng; với sinh viên như vậy cũng hạnh phúc lắm nhưng rồi định mệnh lại sắp xếp cho tôi gặp tình cũ trong siêu thị. Chúng tôi liên lạc với nhau từ khi đó, trong tôi luôn nung nấu ý nghĩ trả thù nên buông những lời đường mật, nhằm một cái kết bi thảm cho anh ta.

Khi lén gặp được nhau tôi chẳng thể kiềm chế cảm xúc của mình, òa khóc như một đứa trẻ và cũng là một kẻ bị tổn thương tột cùng. Mọi cảm xúc như ngày xưa, khi mà chúng tôi chưa hề chia tay. Tôi muốn chia tay Lân để đến với người cũ, bởi khi bên người cũ tôi thực sự là mình, khao khát một tình yêu mà tôi từng rơi nhiều nước mắt. Tôi lén lút qua lại với anh ta, nhắn tin hàng ngày mà Lân không biết, rồi chúng tôi đã quan hệ với nhau. Sau lần đó tôi thấy nhục nhã, ngu dốt; mỗi lần nhìn thấy Lân chăm sóc tôi, tim tôi nghẹn lại, hận mình đã làm chuyện tày trời. Tôi không thể nói ra với Lân, sợ anh ấy bị tổn thương và hơn hết tôi sẽ mất tất cả, tình yêu, danh dự.

Tôi trơ tráo yêu Lân trên sự lừa dối như vậy, anh không thể biết tôi đã làm những trò gì sau lưng. Mỗi khi giận nhau với anh tôi lại nhắn tin tâm sự cùng tình cũ, có lẽ sự ngu dốt nối tiếp ngu dốt khiến tôi không thể dứt ra được. Tôi cố gắng rất nhiều để bù đắp cho Lân nhưng cũng không thoát khỏi những lời có cánh của tình cũ, chúng tôi nhớ thương nhau qua tin nhắn. Rồi một ngày anh ta im lặng, tôi không có bất cứ tin tức gì nữa, lòng như lửa đốt không yên. Ba tháng sau anh ta tung ảnh cưới cùng một người con gái khác. Tôi như chết đứng, tim nghẹn thắt, lại một lần nữa khóc. Tôi từng nghĩ dù không yêu nhau nữa cũng tha thứ cho anh ta như anh ta vẫn âm thầm bên cạnh mình, nhưng mọi thứ chỉ là ảo tưởng.

Khi ảnh cưới hiện lên, đọc bạn bè comment tôi mới hiểu được họ quen nhau hơn một năm rồi. Vậy là tôi lừa dối một người và anh ta cũng vậy. Tôi lập biết bao kế hoạch phá bỏ đám cưới, sẽ nói chuyện với vợ anh ta, khiến anh ta mất hết mọi thứ nhưng cuối cùng cũng không làm được điều gì cả; suy cho cùng mình ngu thì phải chịu. Nói ra thì được gì, phá anh ta tôi sẽ bị mọi người chê cười bởi bản thân cũng là một kẻ bỉ ổi, khốn nạn không thua kém gì anh ta. Tôi đã chấm dứt mọi thứ sau ngày hôm đó. Gặp Lân, nụ cười trong sáng của anh khiến tim tôi muốn nổ tung, tôi xấu hổ và có lần muốn từ bỏ bởi thấy mình không xứng đáng. Tôi không thể nói cho bạn trai biết mình đã cắm sừng anh như vậy. Tôi từ bỏ anh, quyết không gặp nhưng anh cứ tìm gặp tôi hết lần này đến lần khác.

Tôi không thể tha thứ cho bản thân nên không dám đối diện với con người ấy, muốn phá nát mọi thứ, muốn rời xa Hà Nội để tìm một nơi nào đó yên bình. Rồi anh cũng tìm ra tôi, nghĩ rằng thời gian qua anh bận nên tôi đòi chia tay. Anh giải thích, hứa sẽ thay đổi để làm vừa lòng tôi. Tôi đã nấc lên trong vòng tay của anh, muốn nói rằng không phải như vậy, rồi thầm hứa sẽ bù đắp tất cả cho anh. Thời gian qua đi, mọi thứ cũng dẫn nguôi ngoai, anh xin cho tôi một công việc tử tế, lương cao, tôi cũng trở nên biết điều hơn, yêu anh nhiều hơn và thực sự muốn chung sống cùng anh đến suốt cuộc đời.

Yêu nhau 4 năm, anh ngỏ lời cầu hôn, tôi sung sướng và đồng ý ngay. Chúng tôi đã có những quãng thời gian hạnh phúc như vậy, bản thân không còn nghĩ đến tình cũ nữa nhưng chưa bao giờ hết hận. Tôi vẫn giữ bí mật đến giây phút này, bên cạnh đó thỉnh thoảng vẫn ghé thăm trang cá nhân của tình cũ xem anh ta ra sao. Ngày cưới càng gần, tôi lại có cảm xúc lạ lắm, luôn nghĩ về mọi chuyện, lo sợ và cảm giác có lỗi. Tôi sợ một ngày nào đó chồng sắp cưới biết mọi sự thật, biết tôi đã làm việc có lỗi khi đang yêu anh. 

Tôi có nên nói cho chồng sắp cưới biết con người thật của mình? Có nên kể những tổn thương và những việc mình từng làm cho anh ấy hiểu? Như vậy tôi sẽ mất tất cả phải không? Tôi luôn day dứt không yên, cố gắng làm một người yêu tốt, một người vợ tương lai mang lại hạnh phúc cho Lân nhưng đâu đó len lỏi trong tôi vẫn có những vết cắt hằn sâu trong trái tim chưa thể phai mờ.

Thứ Năm, 17 tháng 3, 2016

Vất vả lắm anh mới tìm thấy em

Nhiều năm nay anh đã quen sống với cách không biết nhớ đến ai, quên cách mơ thấy người mình yêu trong từng giấc ngủ, cho đến khi gặp em.
Sài Gòn đang vào hạ, nơi những góc phố liêu xiêu mỗi chiều đợi chờ mưa rơi. Những chiếc bóng cứ ngả dài giữa nhập nhoạng ánh hoàng hôn, những hàng cây hoàng yến có hoa vàng ươm bắt đầu giăng mắc ngoài ngõ, những con phố ngày thường quen thuộc, giờ đây lại cảm nhận được những hương vị mới và khác lạ. Anh yêu cái cảm giác hiện tại, cảm giác tìm lại được chính mình, cảm giác yên bình đến tĩnh lặng đủ để cảm nhận mùi hương nồng nàn, dư vị ngọt ngào, nhịp đập của con tim, tâm hồn tươi trẻ và nụ cười luôn nở trên đôi môi. Nơi góc đường, anh biết mình đang có những hy vọng, ước ao khi ngày đang tắt.

Anh cũng như em đều có những niềm đau riêng không thể tan hết trong đời. Đau buồn nhiều lúc như viên đá lạnh, dù cho cuộc đời có nắng, có ấm áp đi chăng nữa. Một tình yêu không phải lúc nào cũng luôn có hạnh phúc và nụ cười. Một đời người không biết trước được mất, dù dài hơi hay ngắn hạn, không thể chỉ cố bước trên mãi một con đường và nhìn lại chỉ có đắng cay với nước mắt. Em biết không, sau khi chia tay tình đầu, anh đã thử trao tim yêu đến với vài người, dùng lòng chân thành mà cảm phục trái tim họ.

Anh lại nhận ra mình chưa bao giờ biết yêu là như thế nào. Anh chỉ đang cố gượng tìm kiếm một mối tình thay thế, anh làm họ tổn thương. Anh xin lỗi họ và cầu mong họ hiểu cho anh vì đã không cố gắng đến gần hơn nữa. Anh chọn cách ra đi khỏi vòng tay lạc hướng ấy. Rồi anh một mình với cuộc đời, không phải là tìm một vòng tay nào đó không yêu thương ôm lấy, để nương tựa và tự ngộ nhận đó là bờ bến của thương yêu. Anh dần quen với cảm giác một mình, cô đơn là một phần của cuộc sống, một cuộc sống tự do, không ràng buộc. Những ngày tháng ấy, anh ung dung dạo phố một mình, cà phê một mình, đọc sách một mình, nghe nhạc một mình,… Thỉnh thoảng xao lòng khi thấy vài đôi tình nhân cầm tay nhau trong chiều nhẹ gió, những cô gái được người yêu che chở đón đưa vội vã vì những cơn mưa. Đơn giản, anh thích ngắm nhìn những người yêu nhau, như nhắc lại lòng mình một lần nữa.

Anh hoài nghi cho chính niềm tin và hy vọng có một người quan tâm đến anh, dù chỉ cần hỏi vài câu hỏi bâng quơ, hay đơn giản giành cho hơn một thứ tình cảm giận hờn nào đó. Anh chỉ mong chờ một người như em thôi và đã tìm thấy. Em như ngủ quên trong hơi thở nhạt màu khi ánh chiều dần phai hững hờ. Em ngẩn ngơ như khoảng lặng trong bản nhạc đã cũ. Anh đã rung động, hạnh phúc thật giản dị, nó không hề xa vời như anh từng mong cầu. Em trong trẻo như nắng Sài Gòn dù đôi lúc có chút ngây ngô khó hiểu. Em kiều diễm nhưng lặng lẽ và tha thiết như mưa.

Anh đã rất vất vả mới tìm thấy em, luôn lo âu và mệt nhoài tâm tư những lúc không có em. Anh sợ em bảo anh hãy dừng lại và đừng cố yêu em. Nhiều năm nay anh đã quen sống với cách không biết nhớ đến ai, quên cách mơ thấy người mình yêu trong từng giấc ngủ, quên cả cách đặt hình ảnh một người nào đó vào trong mọi ngóc ngách của trái tim. Anh sợ rằng lời yêu vội vàng sẽ khiến em bắt anh phải quên. Anh thật sự rất sợ, dù chỉ là những điều huyễn hoặc tự trong lòng. Có lẽ anh chưa yêu đủ để em cảm nhận được tình cảm. Anh sẽ chờ em yên vui, chờ em xác định một con đường phía trước cùng anh song bước, anh sẽ nói: “Anh yêu em”.

Lúc tôi nhận ra tình cảm của vợ thì đã muộn

Lúc đầu tôi đánh vợ ít, dần dần cứ lệch một cái là lại đánh vợ, lúc thì ngoài đường, lúc ở trong nhà, chỉ nghe thấy tiếng vợ kêu nghe mà nhói lòng.
Em ngày trước gầy và đen lắm, được cái tính hay làm, chăm chỉ, từ bé đã biết theo mẹ đi buôn hoa quả tận các khu chợ ở Thái Bình. Đến tuổi phải lấy chồng, em không buôn hoa quả như trước mà giờ ở nhà chồng bán hàng ăn với quản lý quán game. Nói đến tôi thì mới 20-21 đã vập vào yêu đương, cũng vì thế chẳng học hành đến nơi đến chốn, chúng tôi cũng yêu thương nhau được 5-6 năm, trải qua bao biến cố. Mẹ tôi không thích cô con dâu tương lai lắm vì lúc hai đứa còn yêu đã bao phen khiến bà phải rơi lệ với cách hành xử của con trai. Rồi đùng một cái em có bầu và chúng tôi được bố mẹ cho cưới.
Những năm đầu cuộc sống của đôi vợ chồng trẻ rất hạnh phúc, về phía mẹ tôi cũng ừ thôi “con đầu cháu sớm” vợ chồng cũng hạnh phúc nên mừng, nguôi ngoai phần nào. Bà chăm bẵm con dâu suốt tháng trời để con có sữa cho cháu. Rồi hạnh phúc hơn nữa khi con dâu sinh thêm đứa cháu thứ hai cho bà, đó là một đứa cháu trai. Nhìn chúng tôi ríu rít, dù bà nhiều lúc cũng mệt mỏi nhưng cũng chóng quên đi mà lao vào chăm cháu cùng con cái.
Hạnh phúc là thế, chỉ có thế nhưng cuộc đời thật nhiều chuyện không đâu với đâu. Mẹ chồng con dâu xưa đến nay chả phải nói ai cũng vậy. Bà là một người kỹ tính và rất sạch sẽ, trong khi đó phần thì công việc kinh doanh rồi con cái chiếm gần như hết thời gian của con dâu nên thỉnh thoảng lại: “Cái bỉm thay ra không vứt đi để đây ai hầu, mày cứ quen cái thói ở quê lên, nhắc bao lần rồi, nuôi con phải xyz...”. Thôi thì bà mắng cũng được miễn sao hiểu ý bà là đang nhắc nhở. Bản thân tôi từ ngày lấy vợ vẫn giữ nguyên cái phong cách game thủ, con khóc ngặt nhưng vẫn phải chơi hết ván đã. Sướng hơn nữa, tôi ăn có người hầu, ngủ có người ru, con khóc đêm thì bố vẫn đang ngáy.

Vợ chắc quá tải công việc nên hay quên nhiều hơn khiến mẹ chồng kỹ tính lại càng bực mỗi khi con dâu không gọn gàng, bừa bãi, bẩn thỉu. Lâu dần chắc em cũng khó chịu vì nghĩ bản thân có chơi đâu, làm hục mặt ra nuôi hai con nhỏ lại thêm cả tôi nữa nên em tâm sự: "Mẹ anh thế này thế nọ, em làm có thế thôi mà mẹ như thế”. Khổ một cái, tôi chả dám ý kiến, lại đứng giữa loay hoay không biết làm sao nên lâu dần... kệ. Thói quen ăn chơi, ỷ lại khiến tôi chỉ biết ra lệnh và vợ phải làm theo, cứ nghĩ là vợ rồi thì phải thế. Cuộc sống cứ tiếp diễn như vậy, tôi vẫn chơi, vợ vẫn phải làm.
5 năm trôi qua khi con gái lên 5, con trai lên 4 thì có một biến cố xảy ra. Mẹ tôi cũng chỉ muốn kinh tế gia đình khá lên nên đã mạo hiểm đầu tư làm ăn lớn, định mẻ này thành công bà sẽ mua nhà cho hai vợ chồng ở riêng chứ nhất quyết không ở cùng. Cũng chỉ vì lý do con dâu ăn ở bừa bãi bẩn thỉu, bà đã phải hướng dẫn quá nhiều, mắng quá nhiều nên mệt mỏi thật sự. Rồi gia đình làm ăn đổ bể, các dự định lớn phải dừng lại, căn nhà tập thể phải bán đi để trang trải, cũng may là trước khi đổ bể bà đã kịp mua một căn tầng một cùng khu tập thể của nhà cũ. Cả nhà xuống đó ăn ở một thời gian nhưng chuyện nàng dâu mẹ chồng vẫn không cải thiện, cộng thêm việc tôi vẫn tuổi ăn tuổi chơi nên bà bảo phải đi thuê nhà mà sống, hàng tháng bà sẽ hỗ trợ. Một thời gian sau hai vợ chồng tôi lại xuống ở cùng bà để đoàn tụ, các cháu gần bà cho vui.
Cuộc sống lại tiếp diễn với những lời mắng và hành vi đánh vợ của tôi, đầu tiên thì ít, dần dần cứ lệch một cái là tôi đánh vợ, lúc thì ngoài đường, lúc ở trong nhà, chỉ nghe thấy tiếng vợ kêu nghe mà nhói lòng. Rồi chuyện gì đến đã phải đến, vợ chồng tôi nghĩ đến việc chấm dứt, phụ nữ mà, khi còn chịu được thì em vẫn cho qua và lại tiếp tục làm lụng, tiếp tục yêu thương, tha thứ cho chồng. Tôi không biết điều, vẫn nhiều lần đối xử tệ với vợ, cho đến khi chúng tôi nói chuyện nghiêm túc và em muốn giải thoát. Tôi chợt bừng tỉnh, ân hận, có viên ngọc quý trong tay mà giờ sắp mất mới hiểu được tình cảm của vợ, sức chịu đựng của em đã đến mức cực hạn.

Tôi níu kéo, vợ không nói cũng chả buồn tiếp tục sống nhưng tình cảm dành cho chồng không còn nhiều và giờ đây người khổ sở không phải là em mà là tôi. Tôi cầu xin vợ tha thứ, không biết vợ còn yêu thương tôi không. 
Gửi vợ! Hãy tha thứ cho lỗi lầm của anh. Có lẽ anh sẽ cố gắng để em cảm thấy không cô đơn trong ngôi nhà này. Anh biết mình đã sai, xin hãy để sai lầm này dằn vặt anh đến cuối đời. Hãy làm vợ anh thêm một lần nữa em nhé, để anh cảm thấy nhẹ lòng, dẫu biết rằng trước giờ em chưa có ngày nào thật sự hạnh phúc trọn vẹn. Nhưng sẽ thật bất công khi em không cho anh cơ hội để bù đắp. Em hãy mở lòng một lần nữa để anh có thể lo lắng cho em và các con.

Thứ Năm, 28 tháng 1, 2016

Chồng đòi ly hôn vì tôi nhận tiền từ tình cũ

Chính anh làm ăn thua lỗ, cả gia đình lao đao, không còn cách nào khác tôi phải mượn tiền từ người cũ. Vậy mà xong việc, chồng nằng nặc đòi ly hôn.

Tôi kết hôn được gần 10 năm rồi. Có thể chồng không phải là người đàn ông tôi yêu đầu tiên nhưng tôi dám khẳng định anh là người mà tôi yêu nhất. Nếu không yêu, nhất định không bao giờ tôi cưới. Vậy mà giờ đây, sau bao nhiêu chuyện cố gắng vì anh, cuối cùng anh đòi ly hôn với lí do tôi làm mất mặt anh, làm anh dơ xấu với tình cũ của vợ. Tôi chán nản và không biết mình có nên cứu vãn cuộc hôn nhân này hay không.
Chồng tôi là người nhiều tham vọng. Trong công việc, anh làm đủ mọi nghề, tấn công vào đủ các lĩnh vực nhưng không gặp may mắn. Tôi đã từng khuyên chồng nên cân nhắc kĩ trước khi đầu tư nhưng tính anh nóng vội, lại muốn giàu nhanh nên mạo hiểm. Và lần gần đây nhất, anh thất bại. Sự thua lỗ trong làm ăn của chồng đã khiến cả gia đình tôi lao đao.
Tôi chỉ làm công nhân viên chức, lương tháng chỉ đủ tiền cơm nước trong nhà, mọi khoản đều trông vào anh. Giờ việc làm ăn đổ bể, đến tiền sinh hoạt không đủ chưa nói là hàng trăm khoản khác. Nợ nần triền miên, túng thiếu. Không còn cách nào khác, tôi đành phải tìm người cũ để nhờ vả.
 chong doi ly hon vi toi nhan tien tu tinh cu - 1
Tôi kết hôn được gần 10 năm rồi. Có thể chồng không phải là người đàn ông tôi yêu đầu tiên nhưng tôi dám khẳng định anh là người mà tôi yêu nhất. (Ảnh minh họa)
Tôi biết việc này là không nên nhưng ngoài anh ấy ra tôi chẳng còn biết cậy nhờ ai nữa. Chúng tôi từng có thời gian yêu khá dài, sau này vì quan điểm sống khác nhau nên chúng tôi chia tay. Mối quan hệ của chúng tôi trong sáng và cực kì tôn trọng nhau. Ngay cả bây giờ, khi mỗi người đã có gia đình, chúng tôi vẫn dành cho nhau sự trân trọng, không làm gì có lỗi với lương tâm và với người bạn đời.
Anh ấy là người rất thành đạt và giàu có. Số tiền tôi vay chẳng thấm vào đâu nhưng tôi cũng phải đấu tranh tư tưởng rất nhiều trước khi quyết định mượn vì tôi biết chuyện này tế nhị. Nếu có ai đó cậy nhờ được thì tôi sẽ không phiền anh nhưng tôi không biết phải nhờ ai nữa cả.
Số tiền đó đã giúp gia đình tôi giải quyết được rất nhiều việc. Khi đó, chồng tôi chẳng cần biết tôi xoay sở thế nào, anh chỉ chú tâm vào công việc, phục hồi chuyện kinh doanh, mọi việc mình tôi cáng đáng. Thật may mắn, hơn 1 năm sau, thu nhập của chồng tôi ổn định trở lại và gia đình cũng khấm khá lên.
 chong doi ly hon vi toi nhan tien tu tinh cu - 2
Tôi nỗ lực làm vì chồng, vậy mà cuối cùng anh nghi ngờ lòng chung thủy của tôi. Một người chồng vừa qua hoạn nạn đã nghi ngờ vợ như thế liệu có đáng để tôi yêu và cố gắng vì anh thêm nữa không? (Ảnh minh họa)
Tôi đâu ngờ, khi chồng tôi biết được chuyện năm trước tôi có mượn tiền của người cũ để lo việc nhà, anh nằng nặc đòi ly hôn với tôi. Anh nói tôi còn nặng lòng với người cũ, có khi còn tặng tịu nên mới mượn được tiền dễ dàng như thế. Dù cho tôi giải thích thế nào chồng cũng nhất quyết không chịu nghe. Anh không tin tôi và cho rằng tôi làm thế là bôi xấu mặt chồng.
Giờ tôi chán nản vô cùng, cuộc sống vợ chồng như địa ngục. Những lúc khó khăn, anh không cần biết tôi phải xoay sở thế nào. Giờ thoát được cảnh đó thì anh đổ mọi tội lỗi lên đầu tôi, không chịu nghe tôi giải thích. Tôi thấy anh phụ tấm lòng của mình. Tôi nỗ lực làm vì chồng, vậy mà cuối cùng anh nghi ngờ lòng chung thủy của tôi. Một người chồng vừa qua hoạn nạn đã nghi ngờ vợ như thế liệu có đáng để tôi yêu và cố gắng vì anh thêm nữa không?

Những lý do đàn ông tốt chưa tìm đến bạn

Một người đàn ông tốt sẽ được rất nhiều người quan tâm và săn đón. Người ấy không thể tìm thấy bạn khi bạn không thể hiện mình, và bạn cứ mãi thụ động như hiện nay.

1. Một công việc ổn định
Cuộc sống này ngày càng khó khăn và phức tạp, người ta không thể chỉ nhìn vào tình yêu mà sống được. Dù sao đi nữa, hai người vẫn phải nuôi sống được bản thân trước rồi mới lo được đến chuyện khác. Có thể, vì bạn chưa thật sự ổn định, một người đàn ông tốt nào đó vẫn đang lưỡng lự chăng? Người ấy dù sao cũng không thể nuôi nổi cả một gia đình.
 nhung ly do dan ong tot chua tim den ban - 1
Một người đàn ông tốt sẽ thích những cô nàng chín chắn và có chính kiến riêng của mình (Ảnh minh họa)
2. Làm mới chính mình
Bạn quên cách làm mới chính mình, lúc nào cũng sống khép kín và khó hiểu, khiến những người xung quanh không biết tìm hiểu bạn từ đâu. Người ta bảo tốt khoe, xấu che, còn bạn thì chẳng thể hiện điều gì cả. Dù bạn xấu hay tốt, người đối diện cũng khó nhận biết, vậy thì sao còn mong mỏi lấy được một người đàn ông tốt đây.
3. Chủ động tấn công
Một người đàn ông tốt sẽ được rất nhiều người quan tâm và săn đón. Người ấy không thể tìm thấy bạn khi bạn không thể hiện mình, và bạn cứ mãi thụ động như hiện nay. Hãy trói chặt chàng lại, chủ động tấn công và đừng để ai cướp mất!
4. Không nghe lời khuyên của mọi người
Bạn là một cô gái của tự do, bạn thiếu đi sự ổn định đáng lẽ ra phải có. Bạn thích nay đây mai đó, làm việc mà mình thích và không để ý kiến của người khác lọt vào tai. Dù nhiều người góp ý, bạn vẫn chỉ nhất nhất là mình đúng. Vậy thì khi bạn gặp phải một người đàn ông xấu, bạn không để ý đến gì nữa, bạn chỉ biết yêu thôi.
5. Sự chín chắn
Một người đàn ông tốt sẽ thích những cô nàng chín chắn và có chính kiến riêng của mình. Sự trẻ con, ngây thơ sẽ chỉ dành cho những cô nàng ưa trai đẹp và lêu lổng. Cách nhìn cuộc đời giữa hai bên cực kì khác biệt, một người đàn ông tốt thường không phải là đối tượng bạn thầm mong, họ trầm tính, ít nói và già dặn hơn bạn nghĩ.