Thứ Sáu, 6 tháng 5, 2016

Tình yêu đẹp của chúng tôi tan vỡ vì câu nói của người chú

Mỗi đêm nước mắt tôi cứ ứa ra khi nhớ về em, bao nhiêu kỷ niệm đẹp cứ ùa về. Tôi nhắn tin, gọi điện níu kéo nhưng em kiên quyết chia tay. 
Đã gần 2 năm yêu nhau kể từ khi tôi và Trang tình cờ quen trong một lần họp mặt hội đồng hương Nam Định. Lần đầu chúng tôi nhìn đã thích nhau, sau một thời gian tiến tới tình yêu. Tôi xa quê, lên Sài Gòn làm việc, nhà ngoài Bắc, làm ở một cơ quan nhà nước, còn em làm ở công ty Nhật. Hai đứa cùng cố gắng làm việc, chăm sóc nhau trong suốt thời gian qua. Bao nhiêu niềm vui, nỗi buồn, kỷ niệm giúp chúng tôi yêu nhau nhiều hơn, cứ ngỡ hai đứa sẽ là một đôi hạnh phúc nhất.

Tôi và em cùng nhau bàn chuyện cưới xin, lên danh sách khách mời, chuẩn bị thủ tục tương đối, dự định ngày 5/5 sẽ về nhà tôi chơi và ra mắt. Hai đứa háo hức vô cùng. Dịp nghỉ lễ vừa qua, chú tôi vào công tác, đến nhà em chơi, hai bên gia đình nói chuyện vui vẻ. Nào ngờ chú tôi không ưng về nói với cả gia đình tôi (chú là người có tiếng nói trong gia đình). Chú tôi chê em gầy yếu, vì thế bố mẹ tôi nghe theo. Tôi cố gắng thuyết phục mọi người.

Không biết sao mà tôi lại vô tình để em đọc được những lời nói không hay về em. Em tổn thương, chúng tôi khóc rất nhiều và em đòi chia tay dù cho tôi cố gắng níu kéo em bằng mọi cách. Em là một con người cứng cỏi, có khóc đó nhưng rất mạnh mẽ. Em nói không muốn về làm dâu một gia đình không coi trọng em. Chúng tôi rất đau khổ, mọi thứ sụp đổ quá nhanh, trong vòng một ngày. Mới hôm qua hai đứa còn vui vẻ, đi siêu thị sắm đồ đạc chuẩn bị về quê chơi nay còn đâu. Tôi là người tồi, hèn nhát khi không thể bảo vệ người mình yêu, làm bạn gái bị tổn thương. Mỗi đêm tôi đều tự dằn vặt mình.

Giờ em muốn tôi quay ra Bắc sẽ tốt cho cả hai nhưng trong thâm tâm tôi vẫn còn rất yêu em. Tôi nợ em quá nhiều rồi. Mỗi đêm nước mắt tôi cứ ứa ra khi nhớ về em, bao nhiêu kỷ niệm đẹp cứ ùa về. Tôi nhắn tin, gọi điện níu kéo nhưng em kiên quyết chia tay. Giờ lòng tôi như chơi vơi, thấy trống vắng vô cùng. Mọi người giúp tôi với. Chân thành cảm ơn.

Tôi đã lừa dối ngoạn mục chồng sắp cưới

Tôi sợ một ngày nào đó chồng sắp cưới biết mọi sự thật, biết tôi đã làm việc có lỗi khi đang yêu anh. 
Viết lên những dòng tâm sự này là khi tôi không còn sợ gì nữa rồi. Mọi người hãy cứ chửi, xỉ vả tôi, dẫu gì điều đó cũng xứng đáng cho một con người tồi tệ. Cuộc tình đầu đầy cay đắng và chất chứa sự ngu dốt của một đứa sinh viên mới lên nhập học, đua đòi, tò mò và cái kết là có thai ngoài ý muốn. Để rồi khi cha của đứa trẻ biết thì tôi đã khốn khổ trong sự chui lủi, sợ sệt và trốn tránh. Tôi hiểu vấn đề đang xảy ra, quyết định bỏ đứa trẻ.

Khi tôi 21 tuổi, các bạn bè đang sống trong những tháng ngày đẹp nhất của cuộc đời thì tôi lại lao vào con đường u tối. Tôi hận mình, có lỗi với bố mẹ, lỗi với con, không thể tha thứ cho anh ta. Tôi mất khoảng nửa năm để làm lại cuộc đời, rồi cũng có bạn trai mới, tên Lân, cũng là chồng sắp cưới của tôi. Anh hiền lành, tốt bụng, luôn đưa đón mỗi khi tôi đi học về. Anh cũng có điều kiện để đưa tôi đi mua sắm, đi ăn nhà hàng; với sinh viên như vậy cũng hạnh phúc lắm nhưng rồi định mệnh lại sắp xếp cho tôi gặp tình cũ trong siêu thị. Chúng tôi liên lạc với nhau từ khi đó, trong tôi luôn nung nấu ý nghĩ trả thù nên buông những lời đường mật, nhằm một cái kết bi thảm cho anh ta.

Khi lén gặp được nhau tôi chẳng thể kiềm chế cảm xúc của mình, òa khóc như một đứa trẻ và cũng là một kẻ bị tổn thương tột cùng. Mọi cảm xúc như ngày xưa, khi mà chúng tôi chưa hề chia tay. Tôi muốn chia tay Lân để đến với người cũ, bởi khi bên người cũ tôi thực sự là mình, khao khát một tình yêu mà tôi từng rơi nhiều nước mắt. Tôi lén lút qua lại với anh ta, nhắn tin hàng ngày mà Lân không biết, rồi chúng tôi đã quan hệ với nhau. Sau lần đó tôi thấy nhục nhã, ngu dốt; mỗi lần nhìn thấy Lân chăm sóc tôi, tim tôi nghẹn lại, hận mình đã làm chuyện tày trời. Tôi không thể nói ra với Lân, sợ anh ấy bị tổn thương và hơn hết tôi sẽ mất tất cả, tình yêu, danh dự.

Tôi trơ tráo yêu Lân trên sự lừa dối như vậy, anh không thể biết tôi đã làm những trò gì sau lưng. Mỗi khi giận nhau với anh tôi lại nhắn tin tâm sự cùng tình cũ, có lẽ sự ngu dốt nối tiếp ngu dốt khiến tôi không thể dứt ra được. Tôi cố gắng rất nhiều để bù đắp cho Lân nhưng cũng không thoát khỏi những lời có cánh của tình cũ, chúng tôi nhớ thương nhau qua tin nhắn. Rồi một ngày anh ta im lặng, tôi không có bất cứ tin tức gì nữa, lòng như lửa đốt không yên. Ba tháng sau anh ta tung ảnh cưới cùng một người con gái khác. Tôi như chết đứng, tim nghẹn thắt, lại một lần nữa khóc. Tôi từng nghĩ dù không yêu nhau nữa cũng tha thứ cho anh ta như anh ta vẫn âm thầm bên cạnh mình, nhưng mọi thứ chỉ là ảo tưởng.

Khi ảnh cưới hiện lên, đọc bạn bè comment tôi mới hiểu được họ quen nhau hơn một năm rồi. Vậy là tôi lừa dối một người và anh ta cũng vậy. Tôi lập biết bao kế hoạch phá bỏ đám cưới, sẽ nói chuyện với vợ anh ta, khiến anh ta mất hết mọi thứ nhưng cuối cùng cũng không làm được điều gì cả; suy cho cùng mình ngu thì phải chịu. Nói ra thì được gì, phá anh ta tôi sẽ bị mọi người chê cười bởi bản thân cũng là một kẻ bỉ ổi, khốn nạn không thua kém gì anh ta. Tôi đã chấm dứt mọi thứ sau ngày hôm đó. Gặp Lân, nụ cười trong sáng của anh khiến tim tôi muốn nổ tung, tôi xấu hổ và có lần muốn từ bỏ bởi thấy mình không xứng đáng. Tôi không thể nói cho bạn trai biết mình đã cắm sừng anh như vậy. Tôi từ bỏ anh, quyết không gặp nhưng anh cứ tìm gặp tôi hết lần này đến lần khác.

Tôi không thể tha thứ cho bản thân nên không dám đối diện với con người ấy, muốn phá nát mọi thứ, muốn rời xa Hà Nội để tìm một nơi nào đó yên bình. Rồi anh cũng tìm ra tôi, nghĩ rằng thời gian qua anh bận nên tôi đòi chia tay. Anh giải thích, hứa sẽ thay đổi để làm vừa lòng tôi. Tôi đã nấc lên trong vòng tay của anh, muốn nói rằng không phải như vậy, rồi thầm hứa sẽ bù đắp tất cả cho anh. Thời gian qua đi, mọi thứ cũng dẫn nguôi ngoai, anh xin cho tôi một công việc tử tế, lương cao, tôi cũng trở nên biết điều hơn, yêu anh nhiều hơn và thực sự muốn chung sống cùng anh đến suốt cuộc đời.

Yêu nhau 4 năm, anh ngỏ lời cầu hôn, tôi sung sướng và đồng ý ngay. Chúng tôi đã có những quãng thời gian hạnh phúc như vậy, bản thân không còn nghĩ đến tình cũ nữa nhưng chưa bao giờ hết hận. Tôi vẫn giữ bí mật đến giây phút này, bên cạnh đó thỉnh thoảng vẫn ghé thăm trang cá nhân của tình cũ xem anh ta ra sao. Ngày cưới càng gần, tôi lại có cảm xúc lạ lắm, luôn nghĩ về mọi chuyện, lo sợ và cảm giác có lỗi. Tôi sợ một ngày nào đó chồng sắp cưới biết mọi sự thật, biết tôi đã làm việc có lỗi khi đang yêu anh. 

Tôi có nên nói cho chồng sắp cưới biết con người thật của mình? Có nên kể những tổn thương và những việc mình từng làm cho anh ấy hiểu? Như vậy tôi sẽ mất tất cả phải không? Tôi luôn day dứt không yên, cố gắng làm một người yêu tốt, một người vợ tương lai mang lại hạnh phúc cho Lân nhưng đâu đó len lỏi trong tôi vẫn có những vết cắt hằn sâu trong trái tim chưa thể phai mờ.